37.
Không chờ cho Túc Duy An kịp trả lời, hắn lại gửi sang thêm một tin nhắn khác.
[Đàm Tự]: Nhưng em không được để tôi phải đợi lâu quá đấy.
Trước đây cũng đã từng có người theo đuổi Túc Duy An, vào ngày đầu tiên của năm mới, có một cô bé ngượng ngùng gửi qua một phong thư tỏ tình, bên trên có những nhãn dán tình yêu dễ thương, lời nói cẩn thận và cũng tràn đây tâm hồn thiếu nữ.
Mà Đàm Tự thổ lộ thì lại là "Không thể" và "không được phép".
Ông chú họ Đàm còn không biết xấu hổ mà tiếp tục rao bán mình, "Đứa nhóc này, em suy xét kỹ lại đi, nội trong gần mười mấy năm sau em sẽ không gặp được ai tốt như tôi đâu, nam hay nữ cũng không đấy nhé."
Túc Duy An có chút buồn cười, nhưng lại không thể cười nổi.
Năm phút sau.
[Đàm Tự]: Ngủ đi.
Hai chữ này dường như có ma lực, Túc Duy An nhìn chúng vậy mà thật sự có thể ngủ say.
Trong một căn phòng lạ lẫm, một đêm không mộng mị.
Ngày hôm sau, cậu bị ánh nắng bên ngoài cửa sổ đánh thức.
Gian nan nheo mắt lại, cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Theo lý thuyết thì trong thời gian đi làm, lúc cậu tỉnh dậy bầu trời cũng không phải là quá sáng mà...
Một phút sau, Túc Duy An đột nhiên vụt mở to hai mắt!
Điện thoại vẫn còn đang đặt ở bên tay, cậu vội cầm lấy nó đưa tới trước mặt, dùng sức nhấn vào nút Home hai lần.
Không có phản ứng gì cả, máy tự động tắt mất rồi. Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-luc-nao-cung-treu-choc-toi/295453/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.