22.
Thành thật mà nói, ngay từ đầu Đàm Tự chỉ ôm ý định đi kiểm tra, đứa nhỏ này ngốc như vậy, làm sao biết được khi tự sờ mình thì có nhận ra được hay không? Hơn nữa, hai người đàn ông với nhau, sờ sờ ngực thì cũng có gì ghê gớm đâu chứ.
Nhưng thật ra khi chạm vào, hắn cũng không biết được tại sao lại thế này, ngược lại là suy nghĩ của chính hắn cũng trở nên rối loạn.
Hắn là người mà đối với thứ đồ mình không thích xem qua một lần thôi cũng thấy phiền, trái lại, đối với những gì hợp mắt thì sẽ ngấm ngầm quan tâm. Mạn Mạn chính là ví dụ, tuy rằng cuối cùng nó cũng đã mất vì những chuyện không thể kiểm soát.
Vậy nên cho dù Túc Duy An ngày hôm qua không trả lời tin nhắn của hắn, hắn vẫn gọi cho đứa nhóc này một phần cơm rồi còn đưa tới tận nơi.
Không nghĩ là Túc Duy An còn không thèm ngẩng đầu.
Túc Duy An vừa giả vờ ngủ vừa lo lắng nghĩ thầm, ngày hôm qua cậu vừa mới mắng Tự ca, tại sao đối phương giống như là một chút cũng không tức giận, lại còn mang cơm tới cho cậu?
Còn có, lần này sẽ không phải vẫn là cơm hộp hơn 1000 tệ kia đấy chứ, tuy rằng bây giờ cậu có rất nhiều tiền trong tài khoản, nhưng mà ăn một bữa cơm tốn tới vài trăm nghìn thì cũng rất đau lòng đó...
Cậu miên man suy nghĩ thật nhiều, bình luận trong đầu của các nhân viên khác cũng xuất hiện.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Lưu Dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-luc-nao-cung-treu-choc-toi/295438/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.