17.
Đàm Tự: "Cậu không tự cầm đũa được sao?"
"Cái này..." Túc Duy An chỉ vào tổng số tiền với vẻ mặt chua xót.
Vốn dĩ cậu định khi ăn xong cơm, tiền sẽ được chia đôi cho mỗi người rồi chuyển sang cho Đàm Tự.
Kết quả bây giờ chia đôi ra cậu vẫn phải trả hơn 700, thật sự là muốn lấy đi nửa cái mạng nhỏ của cậu mà. Cậu tính trái tính phải, tiền cơm của tháng này còn chưa dư ra tới 1000, vậy mà giờ lại phải trả 700...
Đàm Tự hiển nhiên không thấy được cậu đang rối rắm, "Không hợp khẩu vị sao?"
"Không phải." Túc Duy An thì thầm, "... đắt quá."
"Tôi trả tiền thì cậu quan tâm làm gì?" Đàm Tự hỏi.
Túc Duy An nhặt đũa lên ném vào thùng rác, cũng may là tiệm cơm này có cho thêm vài đôi đũa, e là họ cũng không nghĩ ra được bao nhiêu món thế này mà chỉ có hai người ăn.
Cậu không trả lời Đàm Tự nữa, trong lòng thầm nghĩ ăn thì cũng đã ăn rồi, nhất định phải vui vẻ ăn hết, nếu vậy thì có tiêu nhiều tiền cũng không cảm thấy oan uổng.
Người ở bên cạnh đột nhiên bắt đầu ăn ngấu nghiến nên Đàm Tự mới ngăn cậu lại, "... cậu ăn từ từ đi, tôi không cướp của cậu đâu."
Túc Duy An đáp không rõ ràng, "Vâng ạ."
Sau khi ăn xong, Túc Duy An cảm thấy bụng của mình hệt như đang muốn vỡ tung ra vậy.
Vứt hết các hộp thức ăn đi rồi, cậu lén lút chui vào một chiếc cầu thang ở bên cạnh, lấy điện thoại ra tỉ mỉ tính toán số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-luc-nao-cung-treu-choc-toi/295433/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.