12.
Túc Duy An nhìn đến bức tranh được xếp ở cuối danh sách của mình, cậu vẽ trang phục trình diễn, ở trên hình thu nhỏ vẫn có thể nhìn thấy một màu hồng tím, là tông màu mà cậu đã đặc biệt làm.
Bức tranh đầu tiên được mở ra, đa phần những bức tranh nằm ở đầu đều là lễ phục với làn váy to rộng. Bởi vì là bản sơ thảo thế nên hoa văn không phức tạp là mấy.
Đàm Tự hơi nghiêng người, xoay bút trên tay, "Vốn dĩ tôi đã không duyệt những bức tranh này, vẽ ứng phó, đơn điệu, trăm bức như một."
Ở góc dưới của mỗi bản thảo đều có chữ ký, vị hoạ sĩ này không thể ngờ rằng cấp trên của mình sẽ đưa ra một lời chỉ trích, anh ta không thể không tái mặt.
"Cuối cùng tôi phát hiện ra một vấn đề là tất cả những chiếc váy đều vẽ theo tật xấu này, váy sao có thể được vẽ lớn đến thế? Game của chúng ta là game mobile chứ không phải game trên PC, màn hình điện thoại nhỏ như vậy có thể chứa được bao nhiêu cái váy lớn này?" Sắc mặt của Đàm Tự vẫn bình thản, "Nhớ kỹ rồi sửa."
Vốn dĩ là phê bình nhưng sau khi nói xong Đàm Tự lại chọn hết những chiếc váy lớn ở phía sau, mọi người đều cảm thấy thoải mái hơn không ít.
Lúc nói đến tác phẩm của Lưu Dân Nhiễm, Đàm Tự đã dành ra lời khen ngợi đầu tiên trong "Cuộc họp dùng để phê bình phòng thiết kế", hắn lấy đầu bút gõ gõ nhẹ vào ngón trỏ còn lại, "Cái này không tệ."
Lưu Dân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sep-luc-nao-cung-treu-choc-toi/278968/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.