- Tui đã hi vọng rằng...
Câu nói của Anh Thanh đột nhiên lại đứt gãy giữa chừng. Cậu không biết mình phải kết thúc nó như thế nào. Ý nghĩ này liệu có quá tàn nhẫn không? Nhưng Phục Lễ đã bị chính cậu đâm cho một nhát dao. Có ý nghĩ nào lại sắc bén hơn một lưỡi dao cơ chứ? Một câu nói chân thành có thể gây ra những vết thương sâu hơn chăng? Điều mà cậu đang định nói, nó cũng giống như một điều ước vậy. Cậu sợ rằng nếu mình nói nó ra quá lớn thì nó sẽ chẳng bao giờ thành sự thật. Nhưng đồng thời, cậu lại nhận ra rằng mình đang bắt đầu sợ hãi với chính điều ước đó. Cậu sợ rằng mình đã mất trí và chẳng còn biết mình muốn gì hay cần phải làm gì nữa. Cậu không biết mình phải kết thúc chuyện này như thế nào. Hãy bắt đầu nó bằng một điều ước đơn giản chăng? Một điều ước thậm chí còn chẳng thuộc về cậu.
- Tui đã hi vọng rằng, bồ sẽ chết ngay sau cú đâm đó. Hoặc bồ có thể bất tỉnh và từ từ mất máu đến chết. Tui thực sự không mong muốn phải gặp bồ thêm một lần nào nữa.
Phục Lễ chẳng còn cảm thấy gì nữa cả. Dù cho đó là vết thương bên ngoài hay là vết thương bên trong, đối với cậu, chúng chẳng thể gây ra chút đau đớn nào nữa cả. Cậu có bất ngờ với kết cục này không? Cậu có cảm thấy hối hận, giận dữ hay phẫn uất? Không đâu, cậu đã từng nếm trải cảm giác này rồi. Bị bạn bè phản bội, bị kẻ khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/scream-queens/4081154/chuong-8-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.