Thiên Kiệt đã thử quan sát Trúc Đào trong suốt chuyến đi của họ. Nếu như đây chỉ là một ngày thông thường ở trường học, cô ấy sẽ là một nữ sinh hoàn hảo điển hỉnh. Nhưng với cái thực tế bất thường rằng một cơn bão vẫn đang vần vũ trên đầu bọn họ, cộng thêm một kẻ điên loạn lẩn lút nào đó đang cố giết hại mọi người, tất cả điều đó đều khiến cho mọi hành động lúc này của cô ấy trở nên kì quặc. Cái cách mà cô ấy cười và đong đưa đôi mắt ra ngoài lan can, cái cách mà cô ấy nhún nhảy trên đôi giày đế xuồng và phối hợp nhịp nhàng với nhịp điệu lắc hông của mình... mọi thứ về cô ấy đều đẹp đẽ một cách sai trái.
- Vậy... chị đang cảm thấy thế nào? Khuôn mặt Trúc Đào bỗng nhiên trở nên nhăn nhó, cô ta rít lên:
- Ôi trời, đừng có gọi tui là chị!
Cô ta đột ngột dừng bước và cứ đứng yên một chỗ như thế trong mấy giây. Thiên Kiệt cá rằng cô ta đang tự nhìn ngắm hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính. Có vẻ như đó là một cách để cô ta tự trấn an và xua đuổi sự phiền muộn của mình. Trúc Đào lại nở nụ cười thường trực của mình, và tiếp tục trò chuyện với cậu ta bằng cái giọng nũng nịu.
- Ý bồ là sao? Dĩ nhiên là vào lúc này một cô gái mảnh mai như tui sẽ cảm thấy vô cùng hoảng sợ. Tui không nghĩ mình có khả năng tự vệ trước mấy kẻ điên đó. Nhưng mặt khác, không những xinh đẹp, tui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/scream-queens/4081146/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.