Tuổi thơ tôi trôi qua rất vội vàng, vội đến mức trong tiềm thức tôi nó chỉ còn sót lại một số kí ức be bé " học và học và học tập"
Điều đó giúp tôi biết được rằng, mình trải qua khoảng thời gian ấy không mấy vui vẻ gì
Có người bảo "tuổi thơ là nền tảng cho tính cách sau này", không sai, tôi cũng vậy, lúc nhỏ tôi vùi đầu vào học tập để không thua thiệt với bạn bè, không bị bố mẹ trách mắng chỉ vì mấy con số đơn nhỏ, thề rằng hồi đó tôi chăm cực kì, mở quyển sổ học bạ cấp 1,2 ra mà nói, khó kiếm con nào được 9
Thế là cứ i như rằng, lên cấp 3 tôi ít nói đi hẳn, chẳng ai hỏi nên mình cũng chẳng đáp, tôi cứ như một con rối
Đi học - về nhà - rồi lại đi học
Đến cả cuối học kì 2 lớp 10, tôi thậm chí còn không nhớ hết tên các bạn trong lớp, cuộc đời tôi bước sang trang khác khi bắt đầu học kì 1 lớp 11, tôi nhận thức được việc độc lập trong lớp có hại như thế nào, tôi bắt đầu mở lòng, nói chuyện với mọi người trong lớp nhiều hơn
Không ngờ rằng khi tôi làm quen, các bạn đều nghệch mặt ra, những suy nghĩ viết hết lên mặt " ủa? Lớp mình có nhỏ này hả ta, sao tao không biết"
Dù nhận ra nét mặt sượng trân của các bạn, tôi vẫn niềm nở như một con khùng, chẳng lâu lắm, tôi bắt đầu có nhóm bạn thân riêng, có crush có người thích mình
Được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/say-nang/2817359/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.