Kỳ Hựu Cảnh mỉm cười, chỉ là tươi cười kia mang theo hận cùng đau đớn. Hắn nhìn về phía Diệp Tố: "Thấy không, Hàn Nghiệp không có giá trị. Hắn có phải hay không thực ngốc? Việc hắn nỗ lực hết sức làm chính là đẩy mình vào vực sâu không người cứu vớt!"
Lời này thốt ra từ miệng hắn, như gió lạnh cùng lưỡi lê.
Diệp Tố cảm giác sâu sắc sợ hãi cùng phẫn nộ.
Ngay cả Kiều Nguy Nhiên quen nhìn lục đục ngươi lừa ta gạt cũng không khỏi lâm vào trầm mặc, hắn không biết nên đánh giá thế nào, nhưng hắn biết, hắn quyết không cho phép Hàn Nghiệp cứ bị từ bỏ như vậy.
Moka nặng nề thở dài, khuyên Kỳ Hựu Cảnh: "Cậu đừng nói như vậy..."
"Vậy thì nói thế nào?" Kỳ Hựu Cảnh bỗng đứng dậy, nhìn Moka tựa như một người lớn có thể bảo hộ đứa trẻ là hắn, thỉnh cầu Moka cho hắn một công đạo. Nhưng Kỳ Hựu Cảnh không phải đứa trẻ, mà là trụ cột duy nhất của Minh Viện sau khi Hàn Nghiệp không còn, hắn chống tay trên bàn, chỉ là cảm xúc khó kiềm nén khiến cánh tay hắn run rẩy, góc bàn phát ra âm thanh kẽo kẹt trầm muộn.
Ánh mắt Kiều Nguy Nhiên dừng thẳng trên người Kỳ Hựu Cảnh, hắn nói: "Anh cũng muốn cứu Hàn Nghiệp, tại sao không tiếp tục kiên trì? Tôi không cho rằng Hàn Nghiệp đã gặp nạn..."
Kỳ Hựu Cảnh không khách khí cắt ngang: "Tại sao? Cậu nói tại sao? Minh Viện không phải của Hàn Nghiệp, không phải của tôi, là của Nhân tộc! Lần này vì cứu Hàn Nghiệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891289/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.