Rõ ràng đang ở trong vũ trụ, nhưng quanh mình Diệp Tố như nổi lên cuồng phong, lấy hắn làm trung tâm, quang ảnh vặn vẹo lập lòe, tiến hành một hồi thịnh thế cuồng hoan, như đang hoan nghênh vật nào đó đã mong chờ lâu lên sân khấu.
Gió lốc không ngừng, ánh sáng càng lúc càng thịnh. Diệp Tố hai mắt đỏ lừ bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đây là phản ứng đầu tiên của hắn, tay nắm đao bất động, lưng cứng đờ cũng không động, chỉ có tầm mắt kia ngẩng lên sau đó yên lặng nhìn về một phương hướng giữa không trung, giống như từ nơi đó có thứ gì đang phá rách không gian bước ra.
Bạch Huyễn cũng nhìn theo ánh mắt hắn, chỉ là gió lóc tinh thần lực của Diệp Tố càng lúc càng cuồng bạo, khiến đôi mắt hắn như bị bỏng, thậm chí làn da cũng cảm thấy đau đớn. Hiện tượng lớn như vậy khiến Bạch Huyễn có điểm hoài nghi, đây là dấu hiệu vũ khí cụ tượng hóa thành hình sao? Hắn nhớ tới cảnh tượng vũ khí cụ tượng hóa của mình thành hình năm đó, so sánh với Diệp Tố thì chỉ như một hồi mưa phùn nho nhỏ mà thôi. Nhưng mà suy ngẫm, Diệp Tố đã mười tám tuổi, theo lý thuyết, đến tuổi này vô pháp khiến vũ khí cụ tượng hóa thành hình, nhưng hắn cố tình lại phá vỡ cái nhận thức truyền thống này, vừa không thể lý giải lại cứ thần kỳ như vậy. (đậu má a bị ngặm cm ruột rơi cức ra rồi mà còn ngồi đấy mà ngắm)
Bạch Huyễn bị gió lốc tinh thần lực của Diệp Tố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891283/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.