Một ngàn người như nước trong biển rộng, lẫn lộn không phân rõ trong đám Trùng tộc. Từng người bọn họ phân tán giữa Trùng tộc, công kích lớn nhất trong phạm vi không có đồng bạn, nhưng chỉ cần lắng nghe chốc lát, có thể nghe thấy thanh âm vũ khí, có thể nghe thấy thanh âm vui sướng khi cơ thể Trùng tộc bị chém làm hai. Khiến mọi người cảm thấy như đang sóng vai chiến đấu, không hề cảm thấy sợ hãi.
Bọn họ cũng thực sự là vậy, không sợ hãi chút nào mà chém giết Trùng tộc. Lục tục có thi thể Trùng tộc vô thức trôi nổi trong không trung, lại bị đao phong bóng kiếm quét đi, như một ly trà nổi lên vụn lá trà. Giáo sư từ xa quan vọng lại, phảng phất như thả lỏng: "Bọn họ có thể."
Diệp Tố sau khi lại chém giết một con Trùng tộc, nhìn thời gian, lại nhìn thời gian.
Cuối cùng, đã đến giữa trưa, 11 giờ.
Diệp Tố khó nhịn tâm tình kích động vui sướng, từ 11 giờ trở đi, thời gian hai tiếng tiếp đó là thời gian tinh thần lực hắn chạm tới đỉnh phong, trong đó, 12 giờ là thời gian có trị số cao nhất, cấp bậc tinh thần lực không thể dò xét, nhưng hắn biết, bắt đầu từ 11 giờ, tinh thần lực của hắn không hề thua La Thành.
Hắn thu hồi kiếm, lấy ra đao kim loại, bắt đầu đưa tinh thần lực tập trung vào trong đó.
Đao chế thức ngoại trừ cứng rắn sắc bén ra thì màu sắc còn có phần ảm đạm, đột nhiên nở rộ ánh sáng rực rỡ lóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891273/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.