Cùng với tinh hạm kia áp sát, một vòng trăng rằm trên đầu tinh hạm càng lúc càng sáng ngời trước mắt mọi người.
"Là dong binh đoàn Phán Nguyệt!"
Thanh âm hoảng sợ kinh hỉ cùng lúc vang lên, kinh hỉ đương nhiên là những người đám La Thành, hoảng sợ là dong binh đoàn Uy Lợi. Thanh danh dong binh đoàn Phán Nguyệt thậm chí không kém tinh hệ Đông Cực, vô luận là uy vọng hay thực lực đều đủ để treo 99% dong binh đoàn ở tinh hệ Đông Cực lên đánh.
"Không xong không xong!" Đoàn trưởng Uy Lợi sợ tới mức run tay lên, mặc kệ ảnh chụp Thuần thạch rơi trên mặt đất, "Phán Nguyệt căm ghét liền như kẻ thù, nhìn thấy tôi liền muốn giết người diệt khẩu, khẳng định không tha cho tôi! Chạy mau! Mau! Tăng tốc nữa, rời khỏi nơi này!"
Tên du hiệp kia còn không kịp khuyên bảo, tinh hạm Uy Lợi liền lập tức thay đổi phương hướng, hướng bên kia chạy như bay. Nhưng uy vong hiển hách của dong binh đoàn Phán Nguyệt cũng không phải để trưng cho đẹp, điều khiển tinh hạm cỡ lớn phá không mà tới, lấy tốc độ áp chế tuyệt đối đuổi kịp và vượt qua dong binh đoàn Uy Lợi, dưới tình huống đối phương được cảnh báo nhiều lần vẫn không dừng lại, một quả đạn pháo tinh chuẩn mà công kích khoang trung tâm tinh hạm Uy Lợi, Uy Lợi lúc này mới sợ tới mức không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đội trưởng phân đội dong binh đoàn Phán Nguyệt từ tinh hạm mình nhảy sang bên Uy Lợi, vừa lúc ba vị giáo sư cùng đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891270/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.