"Diệp Tố, tại sao mắt cậu lại hồng như vậy?" Sáng sớm hôm sau, tinh hạm còn trên đường phi hành, khi mọi người đang tụ bên nhau ăn bữa sáng, Trương Diêu Phong thấy được Diệp Tố.
Diệp Tố mất tự nhiên mà cười cười: "Tối hôm qua ngủ không ngon."
Trương Diêu Phong biểu tình như bị kinh hách: "Hóa ra cậu cũng có lúc ngủ không ngon!
Bạch Huyễn lặng lẽ giương mắt nhìn Diệp Tố, sắc mặt Diệp Tố xác thật rất kém cỏi, đôi mắt sưng đỏ, biểu tình uể oải. Hắn làm bộ không chút để ý mà đẩy qua một chai nước: "Uống nước sao?"
Trương Diêu Phong nhìn nhìn, bên cạnh Diệp Tố vốn dĩ cũng có nước.
Đối với Bạch Huyễn, Diệp Tố cũng cảm thấy khổ sở cho hắn, rốt cuộc từ góc độ của hắn, nguyên nhân hắn phải nhìn cha mẹ song vong là bởi vì Hàn Nghiệp. Diệp Tố lấy nước Bạch Huyễn đưa lại đây, sau đó đưa nước của mình qua: "Anh cũng uống."
Trương Diêu Phong cùng Kỷ Gia Duyệt hai mặt nhìn nhau, không biết hai người này thông đồng từ khi nào, rõ ràng lúc trước Bạch Huyễn còn nhìn Diệp Tố không vừa mắt.
Bất quá, Bạch Huyễn "phi gian tức đạo" (không gian thì có đạo),xum xoe cùng Diệp Tố làm ra ánh mắt đồng tình cùng phản ứng tương tự khiến không khí cả tinh hạm thập phần hòa hợp, không có chuyện gì liền nghe Bạch Huyễn khoác loác thổi phồng chuyện xưa cùng rất thú vị. Tinh hạm thực mau liền tới đích, hành tinh C0079.
Dựa theo tọa độ cụ thể do nhiệm vụ cung cấp, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891262/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.