"Phát tài cái gì!" Trương Diêu Phong nhảy xuống từ cơ giáp, cũng không chê cục đá dơ hề hề kia, bắt vào tay liền lăn qua lộn lại xem xét, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ thấy một tảng đá.
Diệp Tố, La Thành đều đạp đạp đất mà chạy tới, một bộ dáng như chưa từng thấy việc đời. Nếu không phải trên tảng đá còn dính thịt nát của trùng tộc, Bàn Tử đều sẽ không nhịn được mà muốn đưa vào trong miệng cắn một cái, hắn dùng sức xoa bóp, "Chẳng lẽ không phải cục đá?"
Bạch Huyễn: "Có thể bảo tồn hình thái lâu như vậy trong bụng Trùng tộc sao có thể là cục đá tầm thường?"
Có Bạch Huyễn nhắc nhở, bọn họ mới phát hiện thi thể trùng tộc nơi này, dường như không có tàn lưu của khoáng thạch, năng lực ăn mòn của Trùng tộc nghe đã thấy rợn cả người, một hầm động dài tới vạn mét cũng có thể gặm một lèo trong chớp mắt mà không bị căng nổ bụng, khối đá này thứ nhất tránh thoát không bị nước miếng của Trùng tộc ăn mòn, lại chịu được dung dịch dạ dày, liền chứng minh nó cũng không phải cục đá tầm thường Bàn Tử có thể chớp mắt khinh bỉ.
"Giống tớ vậy, không thể đánh giá chỉ dựa vào tướng mạo." Bàn Tử mặt dày vô sỉ mà bắt đầu lôi kéo quan hệ với nó.
Diệp Tố cảm thấy Bàn Tử có nhận thức rõ ràng về "nhan sắc" của hắn như vậy cũng thực đáng kinh ngạc.
"Các cậu này, đầu óc cũng không biết ném đi đâu, kể cả đem ra nấu đậu hủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891259/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.