Hoa Đô tinh, đã lâu.
Thời điểm Diệp Tố bước lên tinh cầu này, tự đáy lòng cảm giác được một loại nhẹ nhàng khó thể miêu tả bằng lời, mặc dù nơi này là trung tâm chính trị, không khí nghiêm túc đến cứng nhắc, nhưng so với đường phố chen chúc, thị trường ầm ĩ của Tây Đô tinh vẫn khiến Diệp Tố thoải mái hơn.
Kỷ Xuyên đã sớm nhận được tin Diệp Tố trở về, để Kỷ Gia Duyệt cầm xe bay của mình tới cảng đón hắn, Kỷ Gia Duyệt thuận tiện đem La Thành, Địch Cảnh, năm người cùng đi, nói rằng phải cho Diệp Tố cái nghi thức hoan nghênh "long trọng".
Long trọng không long trọng, Diệp Tố không thấy, hắn chỉ biết mình vừa nhìn thấy màu đất Hoa Đô tinh đã bị mấy người lao tới ôm đến thiếu chút nữa nằm liệt ra đường, đồng thời bị sờ soạng toàn thân từ trên xuống dưới vài lần.
Bàn Tử vừa sờ vừa tán thưởng: "Anh Diệp, mới hai tháng mà cậu đã vừa trắng vừa tròn."
Diệp Tố thừa nhận lời hắn nói là sự thật, mặc dù mỗi lần huấn luyện ở Tây Đô tinh đều có cảm giác mất một trăm cân, nhưng sau khi trải qua bổ sung dinh dưỡng sau đó, dịch dinh dưỡng tốt nhất, còn có thực liệu sư quyền uy nhất căn cứ theo tình huống cơ thể hắn mà điều chế một ngày ba bữa cơm, nếu Moka hôm sau phát hiện thể trọng Diệp Tố nhẹ đi còn phải lải nhải nửa ngày. Trải qua những ngày tháng ấy, không mập liền biến thành đối tượng muôn vàn thiếu nữ muốn thảo phạt.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891246/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.