Đông đảo ánh mắt mang theo chờ mong cùng khẩn trương mà theo sát Tiếu Thừa, nhìn hắn bước vào lỗ thủng trong sông băng kia, tay phải lấy một lọ dung băng dịch từ trong hòm ra, mở nắp bình, ngón cái nhẹ nhàng bắn ra, cái bình nhỏ kia liền bay ra một đường cong ưu nhã, rơi xuống sông băng ngăn trước mặt Tiếu Thừa, dung băng dịch chảy ra.
Trong nháy mắt cái chai bay đi, Tiếu Thừa căng chặt toàn thân, cơ bắp vận sức chờ vận động, đôi tay đeo bao tay nano vươn nhanh tới, trong một khắc dung băng dịch rơi xuống sông băng, hai tay của hắn cũng chỉ cách khối băng này cự li gang tấc.
Dung băng dịch phát huy hiệu quả cực nhanh, sông băng trước mặt Tiếu Thừa lập tức biến thành nước sụp xuống, mà đôi tay Tiếu Thừa theo sát đó, tốc độ thế nhưng không phân cao thấp với nước đang bị trọng lực ảnh hưởng mà đổ xuống, vào một giây trước khi đám nước kia bị nhiệt độ thấp đông lại thành băng, tay Tiếu Thừa đã rốt cuộc đuổi kịp.
Giờ khắc này, sự tình phát sinh cực nhanh lại cực chậm, Tiếu Thừa giống như biến thành một người chồng ôn nhu, tay hắn mềm nhẹ mà vuốt qua đoàn nước kia, phảng phất như vuốt ve làn da tinh tế của vợ mình. Người phía sau hắn còn không rõ hắn rốt cuộc có đụng tới đoàn nước kia hay không, nhưng kết quả cuối cùng bày ra khiến mọi người kinh ngạc cảm thán.
Khối băng lại lần nữa đông lại, thành một khối hộp nghiêng, nằm song song trước chân Tiếu Thừa, tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891230/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.