Ngâm mình ở thế giới Tinh tế ước chừng mười tiếng, Diệp Tố mới có điểm chắc chân tri thức mình muốn nắm giữ, lại ôn tập một lần nữa, lúc này mới an tâm mà buông quang não, tính toán hẳn mình sắp tỉnh lại ở thế giới hiện thực, liền nằm về giường chờ.
Nhưng tựa hồ do lúc trước thức đêm ở hiện thực, hơn nữa lại dặn dò Tiếu Thừa không cần quấy rầy mình, một giấc này ngủ đến hương. Diệp Tố trợn tròn mắt đờ đẫn trên giường một lúc lâu, ý thức vẫn dừng lại ở thế giới Tinh tế.
Nằm đến thật sự mệt mỏi, Diệp Tố lại đợi chốc lát, nhịn không được xuống giường, chuẩn bị đến phòng khách hoạt động thân thể cứng đờ một chút.
Vừa mở cửa, Diệp Tố liền thấy Hàn Nghiệp vội vàng từ bên ngoài trở về.
Nhìn thấy Diệp Tố có thể năng động đi lại, Hàn Nghiệp lúc này mới yên tâm.
Diệp Tố cười, chuẩn bị chào hỏi hắn, ai ngờ ý thức một trận mơ hồ, thân thể hắn lắc lư.
(lại nhớ đến truyện đồng tiền thờ thế, công bế thụ, bế nhiều xong yêu lúc nào ta cũng kb. Công truyện này đm không chỉ bế đỡ ôm mà còn tắm hộ nhé, chả phải có mấy lần huấn luyện xong ngất trong bồn dịch dd à, tự nhiên dậy đã thấy nằm trên giường r, chẳng qua tg k miêu tả cho dân chúng hoy)
Không xong. Diệp Tố thầm nghĩ, cố tình tỉnh lúc này.
Thời điểm ý thức hắn khôi phục thanh minh, mở mắt ra nhìn đã là Tiếu Thừa.
Tiếu Thừa nói: "Cậu ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891223/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.