Diệp Tố sửng sốt, đây là lần đầu tiên Hàn Nghiệp đề cập tới mục đích hắn cải trang vi hành lần này. Bất quá, hắn nghe Hàn Nghiệp nói sẽ tìm người đưa hắn về, trong lòng cảm thấy có chút biệt nữu kỳ quái.
Diệp Tố suy nghĩ, cẩn thận hỏi: "Tôi có thể giúp đỡ gì không?" Dừng một lát, hắn lại bổ sung: "Thời điểm giữa trưa tinh thần lực tôi sẽ rất mạnh."
Tuy rằng bọn Địch Cảnh chưa từng nói thẳng điểm này với hắn, nhưng Diệp Tố cũng không ngốc, sau khi hiểu biết hơn về tinh thần lực, chính mình cũng tự cảm giác được, thậm chí còn có thể mơ hồ phỏng đoán ra nguyên nhân.
Hàn Nghiệp không nói gì, chỉ nhìn Diệp Tố.
Diệp Tố bị nhìn đến co quắp, sắp xếp lại ngôn ngữ rồi mới nói: "Tôi có đôi khi sẽ đột nhiên ngủ, có thể tạo thành phiền toái lớn cho anh. Nhưng mà dùng tốt vẫn có thể có chút tác dụng!"
Hàn Nghiệp cười cười, nhẹ giọng chậm rãi nói: "Cậu biết tôi định đi làm gì sao?"
Diệp Tố lắc đầu: "Nhưng nếu anh nói là nguy hiểm, khẳng định là việc anh không thể không làm. Tôi thấy anh tốt với tôi như vậy, tôi cũng nên báo đáp một chút. Tôi nói không chỉ là chuyện gần đây, cả chuyện anh đưa tôi Nick Triết Tu tới Hoa Đô tinh nữa, sau này tôi mới biết quyền cư trú ở Hoa Đô tinh khó kiếm thế nào. Tôi tin là Nick và Triết Tu, bọn họ cũng sẽ làm như tôi."
"Vạn nhất tôi có mục đích thì sao?"
"Hả?" Diệp Tố sửng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-vuc-tham-la-mot-canh-dong-hoa/2891057/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.