Trên quảng trường tràn ngập các món ăn vặt nổi tiếng từ nam ra bắc. Ở đây không chia thành các cửa hàng riêng, mà là một khu ăn uống chung với vô số chén bát cùng vỏ chai hỗn độn.
Tại một chiếc bàn bốn góc nho nhỏ, một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nhau.
Nhìn từ xa chỉ thấy là trai đẹp gái xinh, mà lại gần…
Quý Phàm Trạch không hề động đũa, tay đặt trên đùi, dùng khóe mắt liếc đám lương bì* đỏ sẫm trong bát của Chung Ngả cùng với tướng ăn không lấy làm nhã nhặn cho lắm của cô. Đừng nhìn dáng người cô mảnh mai như vậy mà nghĩ cô ăn ít, anh thật hoài nghi kiếp trước của cô có phải là một bé heo hay không, hơn nữa còn là bé heo sành ăn, chỉ thích những món thơm lừng.
*lương bì là món ăn nhẹ truyền thống của một số tỉnh phía Bắc Trung Quốc như Sơn Đông, Thiểm Tây,… và được cho là đã có từ thời Tần Thủy Hoàng cách nay hơn 2000 năm. Món ăn có vị chua, cay, ngọt, thành phần chủ yếu là mì tươi và dưa chuột.
“Bác sĩ Chung, hôm nay cô không chuẩn bị liệu pháp tiếp xúc cho tôi đấy chứ?” Nhớ đến lần “tiếp xúc” trên xe điện lần trước, ngữ khí của Quý Phàm Trạch mang theo chút đùa cợt.
Giữa đám đông ồn ào huyên náo vang lên một giọng nói tinh khiết như vậy, Chung Ngả từ chiếc bát cỡ đại ngước mắt lên nhìn: “Dĩ nhiên là không rồi, tôi chỉ trị liệu miễn phí cho anh một lần thôi.” Phí tư vấn của cô rất đắt đấy.
Cô thỏa mãn liếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-muoi-hu-mat/270799/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.