Tôi vừa định cầm điện thoại lên để kiểm tra người gửi tin nhắn đến thì Tân Hạo Đình đã trở lại phòng ngủ, vươn tay cầm điện thoại nhìn thoáng qua màn hình, sau đó thốt ra một câu khiến tôi giật mình: "Là Hiểu Lan."
"Sao thế? Sợ em phát hiện à?" Tôi nghi ngờ hỏi anh, trong lòng luôn cảm thấy bồn chồn không yên.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Bị phát hiện chưa?
Với lượng tin tức khổng lồ, rõ ràng cô ta đang sợ bị vạch trần chuyện gì đó, hơn nữa còn lộ ra vẻ mập mờ khó mà nói rõ.
Tôi cẩn thận quan sát Tân Hạo Đình, giác quan thứ sáu của người phụ nữ dâng trào khiến tôi có một dự cảm chẳng lành.
Tân Hạo Đình bật cười thành tiếng, thuận tay đặt điện thoại lên đầu tủ lần nữa rồi kéo tôi lên lầu, sau đó ôm tôi trong lòng mà hôn lên môi tôi: "Em nghĩ nhiều rồi, không phải nói em, mà là mẹ anh. Em ấy lấy anh làm lá chắn để lừa tiền của mẹ."1
Hiểu Lan tên đầy đủ là Tân Hiểu Lan, là em gái của anh, từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, luôn được nuông chiều nên có hơi kiêu ngạo. Cô ta giống mấy cô gái con nhà giàu khác, chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, không có nghề nghiệp ổn định cũng không chịu học hành nghiêm túc gì, đi du lịch, ăn chơi đàn đúm mới là nghề của cô ta.
Tôi tức giận nói: “Lừa tiền của mẹ anh, tiền nào là tiền của mẹ anh?"
Anh mỉm cười khom lưng ôm cả cơ thể trần như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-ly-hon-toi-ho-mua-goi-gio/2568244/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.