Đại tuyết buông xuống, kỳ nghỉ đông chầm chậm bò đã được hơn một tháng, ban đêm, phòng cách vách lại truyền đến tiếng nói chuyện không lớn không nhỏ.
Điều này làm cho người người cảm thấy mông lung tựa như sắp có tình huống gì đó xảy ra, ông Khang Học Khánh phụ thân của Khang Thánh Triết bỗng mở to mắt, bật đèn đầu giường, đẩy đẩy vợ mình, nhỏ giọng nói:
"Này, bà nó ơi, bà có nghe thấy không?"
Hai giờ đêm, gọi vợ quả là có chút không đành lòng, nhưng không nghĩ tới bà Thẩm Cầm chợt quay đầu lại, hai mắt trừng to, làm ông sợ tới mức thiếu chút nữa kêu ra tiếng, may là nhịn lại được.
"Bà, bà chưa ngủ à?"
Bà Thẩm Cầm nhìn phản ứng trì độn của ông chồng mình, buồn bã nói:
"Ông thử xem, như thế này thì sao ngủ được."
Ông Khang nhăn mặt, không nói lời nào, nói thật, tiếng nói chuyện ở cách vách cũng không quá to, không đến nỗi ảnh hưởng tới giấc ngủ của hai ông bà, nhưng người làm cha làm mẹ, nửa đêm nghe thấy Khang Thánh Triết đang nói chuyện với người khác, khó tránh khỏi để ý một chút.
Ông Khang xoa xoa đầu ngón tay, nói với vợ mình:
"Nửa đêm còn gọi điện thoại cho ai không biết, 2-3 lần liền."
Bà Thẩm nói: "2-3 lần?"
Thanh âm của bà bĩnh tĩnh không gợn song nhưng ông Khang rõ ràng nghe được bà đang lên án ông, ông không xác định nói: "5-6 lần?"
Bà Thẩm thở dài: "9 lần, chỉ mới nửa đêm đã gọi 9 lần, ban ngày còn nắm chặt di động không buông tay, ông không phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163918/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.