Trong lúc mọi người đều ẩn ẩn chờ mong, Vưu Lương Hành đeo tai nghe lên, chọn vị trí cách xa Khang Thánh Triết nhưng vẫn có thể nhìn thấy kẻ ngốc này, rồi mới chậm rãi mở miệng nói:
"Chào mọi người."
Có thêm nhân tố là tai nghe, câu chào này rõ ràng hơn trước rất nhiều, đột nhiên phòng live không kịp phòng ngừa bị một âm hưởng kiều mềm như vậy quanh quẩn bên tai, làm bải hoải, mềm cả người. Chỉ có Khang Thánh Triết là biết trước, tuy rằng không kinh ngạc nhưng biểu tình lóe lên, đôi mắt nhíu lại, bộ dạng cực kỳ hưởng thụ.
Phòng Live như nổ tung.
[Ngọa tào!!! Thanh âm thật mềm mại!!!]
[Đây tiểu... tiểu tiên nữ đúng không!!!]
[Mẹ ơi, Lương muội của tôi không có khả năng đáng yêu như vậy nha!!!]
[Thanh âm này là nghiêm túc sao??? Quá ngọt ngào đi!!]
[Nghe thanh âm của KK tôi đã cảm thấy thần kỳ rồi, giờ nghe thanh âm của Lương muội tôi lại càng...... Trời a, bây giờ người có thanh âm dễ nghe chỉ chơi với người có thanh âm dễ nghe hay sao!!]
[Nói không chừng, không chỉ có thanh âm dễ nghe mà còn rất xinh đẹp nữa đó.... Nháy mắt tôi có thể não bổ ra một vị thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp quý khí.]
[Các đồng chí, có ai chú ý biểu tình của KK hay không, sao tôi lại cảm thấy hắn giống như.....]
Khang Thánh Triết quyết định thu hồi lại vẻ mặt si hán của mình lại, chớp chớp mắt, giơ cao lên tấm bìa cứng.
- -- Lương Lương mang tôi bay ~~~~
Có thể mặt dày vô sỉ như vậy làm cả phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163877/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.