Sau một lúc lâu không có tiếng động, sự im lặng bao trùm trong vài giây, Vưu Lương Hành hung hăng túm lấy cổ áo của Khang Thánh Triết, lôi túm kéo Khang Thánh Triết xuống tầng, bị đánh gãy một chiếc răng, nào phải việc nhỏ đi tới phòng y tế là có thể giải quyết được, Vưu Lương Hành kéo người tới cửa trường gọi xe, đi thẳng tới bệnh viện nha khoa gần nhất.
Trong lúc vội vàng, Khang Thánh Triết giãy giụa nói:
"Lương Lương..... anh đừng khẩn trương."
Sắc mặt Vưu Lương Hành lạnh lẽo như băng, gằn ra mấy chữ, lạnh lùng nói:
"Đừng nói chuyện."
Cả đường đi đều hốt hoảng, may mà trời đã tối, người qua lại không nhiều lắm, nhưng tuy vậy vẫn rước lấy không ít nghị luận.
"Kia không phải học trưởng Vưu hay sao?"
".... Này sao vậy, đánh nhau a?"
"Hình như là từ ký túc xá đi ra...."
Vưu Lương Hành bỏ ngoài tai những thanh âm chỉ trỏ từ bên ngoài, sau khi lên xe, Vưu Lương Hành vội vàng báo tài xế mở đèn trong xe, đôi tay hắn nâng khuôn mặt Khang Thánh Triết, nói:
"Há mồm."
Khang Thánh Triết nắm chặt chiếc răng của mình, mở lớn miệng, kỳ thật không cần nhìn hắn cũng biết mình gãy chiếc răng nào, lúc Lương Lương vung tay, hắn miễn cưỡng hơi nghiêng đầu tránh được một chút, ít nhiều tránh được việc mất đi bốn cái răng cửa, bằng không hiện tại không biết còn xấu hổ như thế nào.....
Khi há mồm nói chuyện, tám phần đều lọt gió!
"Không phải răng cửa, cũng không phải răng hàm, chỉ làm một chiếc nanh, nhỏ thôi mà."
".... Lương Lương?"
Vưu Lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163873/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.