Trường đại học A là trường trọng điểm danh tiếng ở Thành phố A, lễ khai giảng phải nói là phô trương và cực kỳ long trọng, không chỉ có lãnh đạo thành phố tới dự mà các giáo viên nổi tiếng cả nước cũng đã sớm trình diện, ánh mắt trời tháng 9 vẫn còn rất chói chang, oi bức, trong thời tiết này để thoải mái hơn toàn bộ phải dựa vào nhân phẩm, vận khí của khoa văn học phải nói là cực tốt vì 2/3 được phân ở vị trí dưới bóng râm.
Khanh Thánh Triết và Lương Sở Lâm thật hạnh phúc khi lọt vào trong số 2/3 người này, hai người ngoan ngoãn lấy ghế gấp, xếp thẳng hàng rồi ngồi xuống, dưới bóng râm mát mẻ hơn rất nhiều, không ít người ngồi xuống đều cảm thấy không muốn đứng lên.
Tuy rằng chốc lát nữa còn phải nghe những bài diễn thuyết dài dòng của ban lãnh đạo, nhưng chỉ cần ngồi dưới khoảng râm mát này đã hạnh phúc hơn rất nhiều so với những người phải phơi mình dưới thái dương rồi.
Cả trường tập trung lại không bao lâu, MC trên sân khấu dùng microphone hô vang "yên lặng", lập tức mọi âm thanh nhỏ dần, vị học tỷ phụ trách chủ trì nhanh chóng bắt đầu lời dạo đầu.
Đối với học sinh thì khai giảng mỗi năm học đều quá quen thuộc, không cần phải để ý nhiều, Khang Thánh Triết bắt đầu mơ hồ, buổi lễ vừa mới mắt đầu mắt đã díp lại, Lương Sở Lâm chợt đấy hắn một cái, nhẹ nhàng nói:
"Này, xem kìa."
Khang Thánh Triết híp mắt liếc qua một cái, tầm nhìn mơ hồ gì cũng không thấy, Lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163870/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.