Vưu Lương Hành không biết mình bị chạm vào dây thần kinh nào vậy mà ma xui quỷ khiến bị Khang Thánh Triết dắt ra ngoài, chờ tới khi hắn phản ứng lại thì mình đang đi song song với Khang Thánh Triết trên con đường dưới hàng lá phong.
[biểu tượng anh da đen đặt dấu chấm hỏi]
........ Tại sao hắn lại đi theo ra tới đây?
Hội viên hội học sinh còn đang ở trong ký túc xá đó.
Ý tưởng xoay người trở về chỉ dâng lên trong đầu đúng 1 giây sau đó hắn bắt gặp mi mắt cong cong của Khang Thánh Triết ý tưởng đó liền tan rã không thấy nữa, Vưu Lương Hành tự nói cho mình rằng chỉ lần này sẽ không có lần sau, hắn gửi một tin nhắn cho Liêu Túc, sau đó tiếp tục đi cùng Khang Thánh Triết trên đoạn đường vô số lần hắn đi qua trong vòng hai năm nay.
Vẫn là phong cảnh cũ, nhưng không biết vì sao, bên cạnh là người này mà cảm giác lại rất khác so với dĩ vãng.
Vưu Lương Hành không thể hiểu được giờ phút này chính mình lại có chút mẫn cảm như vậy, nhìn chung quanh hết thảy đều mang chút gì đó mà ngày thường không có.
Tâm tình của Khang Thánh Triết không tồi, khi đi ngang qua sân bóng, hắn khẽ cười nói:
"Khi còn nhỏ, tôi rất thích tới đại học A để chơi, mẹ tôi là sinh viên tốt nghiệp tại trường, nhà còn gần nữa, ngày thường không có việc gì bà luôn thích mang tôi tới đây tản bộ, cái sân bóng này khi tôi còn nhỏ không phải là mặt cỏ đâu, mà hoàn toàn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-lai-han-thanh-vu-em-ngu-dung/1163862/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.