Tiêu Tâm Nguyệt không có tỳ nữ, nhưng là làm Thánh Nữ Mạch Sơn phái, nàng cũng không cần làm việc nặng, một ngày ba bữa, nấu nước tắm rửa, giặt quần áo đều có người giải quyết.
Chu Châu Anh tuy cùng nàng ở một chỗ, nhưng trừ bỏ một ngày ba bữa có người đưa tới trước cửa, nấu nước tắm rửa, giặt quần áo những việc nặng này vẫn là để nàng tự mình làm thì tốt hơn.
Tiêu Tâm Nguyệt có lần nói: "Ngươi ở đây ăn không uống không, cũng đừng vọng tưởng có người hầu hạ, những việc này ngươi tự mình làm đi."
Chu Châu Anh cũng không có oán hận gì, chỉ là mùa đông nước lạnh, mỗi lần giặc xong quần áo, tay nàng lại hồng lại sưng, phải khoanh tay kẹp nách hồi lâu mới có thể ấm lại.
Nàng nghĩ thầm, cứ tiếp tục như vậy thì không được. Vì thế trước vẽ một tấm bản vẽ, lại nói với Tiêu Tâm Nguyệt đem tới cho mình một ít ván gỗ cùng công cụ khắc gỗ. Người kia cũng không hỏi nàng cần mấy thứ này làm gì, nàng muốn, liền cho.
Dựa theo bản vẽ, Chu Châu Anh cân nhắc nghiên cứu ra loại dụng cụ tự vắt khô y phục, giống như người máy nghiền dược chạy bằng điện ở hiện đại. Nàng bất quá đem người máy chạy bằng điện đổi thành trang bị tay tự động, đem dược cối xay thành ván giặc đồ.
Tuy nói có thể dùng tay vắt vắt, nhưng thay vì tiếp xúc hoài với nước lạnh, nàng tình nguyệt làm ra cái công cụ tay vắt y phục còn hơn, nói không chừng còn có thể rèn lực thêm cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thu-nu-chu-nang-den/497231/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.