Tô Tễ Tinh đã lột sạch sẽ nằm sấp trên giường chờ Hạ Xán lấy áo mưa về, bên hông chỉ đắp hờ một tấm chăn mỏng, đợi một chốc vẫn chưa thấy anh về, đang thấy kỳ quái sao phòng hai người ngay cạnh nhau mà đi lâu thế, thì cửa truyền đến tiếng gõ.
Giờ đã muộn, Tô Tễ Tinh cho rằng ông bà mình đã ngủ từ sớm, tuy thấy là lạ sao Hạ Xán về phòng còn cần gõ cửa nhưng không để ý quá nhiều, chỉ nói “Vào đi”.
Tô Tễ Tinh nghe tiếng cửa mở nghĩ người vào là Hạ Xán, cũng không quay đầu lại, còn oán giận: “Đi lấy bao thôi mà lâu thế?”
Đợi một hồi không thấy Hạ Xán trả lời, lại nghe tiếng bước chân phía sau dường như không chỉ của một người, đến tiếng hít thở cũng như có hai người.
Rốt cuộc cậu cũng nhận ra có gì đó không đúng, Tô Tễ Tinh giật mình quay đầu lại nhìn, đập vào mắt là khuôn mặt già nua của ông nội mình đang tràn ngập kinh ngạc, râu bên mép dựng hết cả lên.
Tô Tễ Tinh vội xoay người bò dậy, kéo chăn che người, nuốt nước bọt nói: “Ông... Ông nội? Sao ông lại vào đây? Ông, ông vẫn chưa ngủ à?”
Cậu trừng mắt nhìn vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa của Hạ Xán đang đứng sau lưng ông Tô, thầm thăm hỏi tổ tông mười tám đời nhà anh, tên nhãi này, ông nội em tới cũng không nói một tiếng, rõ ràng cố ý!
Ông Tô mất một lúc lâu mới hồi phục được tinh thần, ông như mới bước ra từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thanh-vat-hi-sinh-ta-khien-nam-chinh-tro-nen-noi-tieng/2993870/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.