Sáu giờ sáng.
Sau một đêm chờ đợi và cuối cùng khoanh tay ngủ thiếp đi, Lâm Bắc Tông rốt cuộc cũng chờ được cuộc gọi từ Thích Du.
Điện thoại điên cuồng đổ chuông.
Dọa đến Lâm Bắc Tông suýt chút nữa từ trên giường té xuống.
Vừa nhìn thấy avatar wechat của Thích Du, lập tức kết nối: "Thích Du, cậu cuối cùng cũng hồi âm, chúng ta trực tiếp lên lớp nói chuyện cho tiện."
Lại nghe được giọng nói không có tinh thần gì ở bên kia: "Hả, vậy thì chờ sáng mai rồi nói sau."
Lâm Bắc Tông nhìn điện thoại di động đã cúp máy: "..."
Cho nên, cú điện thoại này có ý nghĩa gì vậy?
Mãi đến lúc Lâm Bắc Tông đi đến trường, phát hiện Thích Du không lên lớp.
Nghĩ đến âm thanh rã rời sáng nay, Lâm Bắc Tông nhìn vị trí trống của Thích Du nhíu mày.
Vỗ vỗ bả vai Diệp Lạc Ti: "Thích Du xin nghỉ?"
Diệp Lạc Ti cùng Lâm Bắc Tông không hợp nhau đã thể hiện rõ ở mặt, bị hắn vỗ mấy cái, đưa tay hất ra, lúc này mới trả lời: "Xin nghỉ."
Lâm Bắc Tông thấy động tác như học sinh tiểu học của Diệp Lạc Ti mười phần im lặng, chuyện liên quan tới Thích Du, hắn khó có được sự nhẫn nại: "Vì sao lại xin phép nghỉ?"
Diệp Lạc Ti bỗng nhiên ngẩng đầu, chững chạc đàng hoàng: "Bởi vì thức làm đề một đêm, sáng sớm dậy không nổi."
Lâm Bắc Tông: "..."
Lý do này rất cường đại.
Cho nên, cô là bởi vì mải mê làm bài nên mới không nhận cuộc gọi của hắn???
Thôi Diệc Trạch vừa lúc đi ngang qua bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-thanh-nu-phu-sang-van-ta-bao-hong/1022220/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.