【 Trần Đào: Chị gái nhỏ, hai cái bồn của chị còn ở chỗ tôi, khi nào tôi có thể mang qua cho chị】
【 Trần Đào: Âm thầm quan sát.jpg】
【 Lâm Nhất Niệm: Tôi đang ở quê, hai cái bồn đó cử để ở chỗ của cậu trước 】
【 Trần Đào: Về quê!!! 】
【 Trần Đào: chị gái, có thể mua giúp tôi dâu tây được không? Làm ơn làm ơn! 】
Trần Đào nhìn đến hai chữ “ở quê” liền hưng phấn vô cùng, mấy quả dâu tây siêu cấp của chị gái phòng bên chính là đặc sản ở quê. Hai ngày nay, bời vì có mấy quả dâu tây đó, hắn đến bên bà ngoại hay bên bà nội đều được mọi người tiếp đãi vô cùng, khen hắn làm cho hắn không phân biệt được đông tây nam bắc.
Bà ngoại hắn, còn cho hắn một số tiền tiêu vặt lớn. Hắn nghe ông bà nói, sau khi ăn dâu tây, đêm ngủ rất ngon, ăn uống cũng tốt hơn, cả người đều có tinh thần, tỉnh táo.
Trần Đào lại muốn mua thêm một chút mang về hiếu kính trưởng bối trong nhà.
Lâm Nhất Niệm thấy Trần Đào nhắn như vậy, liền nhướng mày, chầm chậm nhắn trẳ lời.
【 Lâm Nhất Niệm: Không mua được 】
Nhìn đến một câu này, Trần Đào liền muốn khóc.
Hôm qua hắn còn khoác lác ở bên nhà bà ngoại, nói hắn nhất định sẽ nghĩ cách mua đủ cho ông bà ăn, thẳng đến khi hết mùa dâu thì thôi.
Hắn đang chuẩn bị nhắn tin lại thì thấy tin nhắn tiếp theo của Lâm Nhất Niệm.
【 Lâm Nhất Niệm: Dâu tây này là của họ hàng nhà tôi trồng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-sach-ta-lui-vong-giai-tri-lam-ca-man/519540/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.