Bữa cơm này, một nhà ba người đều ăn thật sự vui vẻ, đến khi ăn xong, Lâm Nhất Niệm rốt cuộc đã nghĩ ra một cái tên hay cho cửa hàng của mình. Ban đầu cô muốn đặt tên là cửa hàng cây xanh siêu cấp, hiện tại liền thay đổi chủ ý, cô sẽ gọi nó là cửa hàng một nhà cá mặn.
Lâm Nhất Niệm nghĩ đến Lâm Tú Lệ là một giáo sư dạy mỹ thuật, bà vẽ tranh rất đẹp, liền nói :
“Mẹ, mẹ vẽ cho con mấy bức chân dung đi”
“Dạng chân dung gì?”
“Mẹ vẽ chân dùng một nhà ba người chúng ta. Chân dung của mẹ và ba phải thật đẹp một chút, soái một chút, còn chân dung con nhất định phải thật đáng yêu, đáng yêu giống con. Đến khi con mở cửa hàng ba mẹ còn có thể giúp con đón khách, chúng ta cùng nhau chơi”.
Lâm Nhất Niệm không ý thức được bản thận mở miệng lại đương nhiên bài trừ Hứa Vi Vi ra bên ngoài.
Lâm Tú Lệ mặt không biểu tình, không một chút thay đổi, cứ như vậy nhìn con gái một cái.
Diệp Tòng Vinh hỏi: “Vi Vi đâu?”
“Em ấy công việc bận rộn như vậy, làm sao có thể giúp con phục vụ khách hàng a?”Nói xong, Lâm Nhất Niệm lại nhìn ông ba mà mình có được này một cái, nói tiếp : “Hơn nữa, người ta còn không nhất định ở lại trong nhà chúng ta đâu, cái cửa hàng nhỏ của con cũng không cần đến nhiều người như vậy.”
Diệp Tòng Vinh theo bản năng nhìn về phía vợ mình, thấy thần sắc của vợ không có gì thay đổi, liền nhẹ nhàng thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-sach-ta-lui-vong-giai-tri-lam-ca-man/519532/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.