Trần Đào thấy Lâm Nhất Niệm trầm mặc, trên mặt cũng lộ ra tia thẹn thùng, “ Tôi thật sự quá muốn ăn”
Hắn thật sự bị tra tấn mấy ngày liền rồi, trừ bỏ một tuần trước đó hắn được yên tĩnh một chút, thì những lúc khác chị gái phòng bên cạnh thật sự không tốt một chút nào. Đúng rồi, chị ta khi ăn dâu còn không chịu đóng cửa sổ.
Hắn muốn báo thù, làm cho một chậu dây tây nay của chị ta sống không qua được đêm nay, hiểu không?
Lâm Nhất Niệm lại một lần nữa nhắc nhở Trần Đào: “Mười đồng một quả nha!”
Trần Đào nói: “Tôi biết. Tôi hiện tại có thể cầm về sao?”
Lâm Nhất Niệm đem chậu sứ đẩy đẩy ra bên ngoài : “Không được chọn, cậu mua quá nhiều”.
“Không thành vấn đề.” Trần Đào lại hỏi, “Vậy tôi có thể lấy được bao nhiêu?”
Trần Đào sợ hắn khống chế không được tay mình mà cầm toàn bộ chậu dâu của người ta đi. Người ta vốn dĩ hảo tâm bán lại cho hắn một ít, lại không phải là bán toàn bộ, vì vậy mà hắn liền hỏi như vậy cho thoả đáng.
“Nhiều nhất 30 quả.”
“Vậy tôi liền lấy 30 quả, chị có thể đếm giúp tôi không, đến số lượng đó liên kêu tôi dừng lại”.
Từng quả dâu tây đều có kích cỡ gần như nhau, lớn nhỏ đồng đều, mắt thường cơ hồ không thể phân biệt được sự khác biệt. Số dâu này chắc chắn là được tỉ mỉ chọn lựa, chỉ nhìn vào bề ngoài thôi, đã có thể lý giải được tại sao lại có cái giá cao như vậy.
Lâm Nhất Niệm ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-sach-ta-lui-vong-giai-tri-lam-ca-man/267027/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.