Tiểu Đào bị mùi dâu tây làm cho thèm mấy ngày nay, không khỏi nghi ngờ, người sống trong phòng cách vách là do tiệm trái cây dưới lầu phái tới nằm vùng.
Hắn là một tên phản nghịch, kiên quyết không mắc lừa. Kẻ bên kia để cho hắn thèm để cho hắn tiểu tiền chứ gì? Không có khả năng, đời này đừng có ai tính toán lừa hắn tiêu tiền.
Tiểu Đào vừa lập lời thề chưa đến ba giây đã bị giao động. Hắn nhăn mũi lên ngửi, cảm thấy mùi dâu tây hôm nay so với mầy ngày trước thơm hơn nhiều. Hắn đã đóng cửa sổ, vậy mà mùi thơm này vẫn còn bay vào trong nhà hắn, lại còn không tiêu tán, cứ quanh quẩn xung quanh chóp mũi hắn, nắm chặt lấy khứu giác của hắn.
Mùi hương này quá dụ hoặc, bất cứ một nam nhân nào cũng không thể thoát khỏi được sự dụ hoặc này.
Mới vừa lập lời thề, Trần Đào liền bị vả mặt. Hắn cầm lấy di động rồi nhanh chóng đi ra cửa. Hắn nghĩ, phòng bên không phải muốn tiền sao? Hắn trả tiền chẳng lẽ không được sao?
Cẩu tặc cách vách, cứ chờ đấy!
Leng keng ——
Nghe được tiếng chuông cửa, Lâm Nhất Niệm quay đầu lại nhìn, buông chậu sứ trên tay xuống, soay người đi mở cửa.
Cô có dị nặng bảo vệ bản thân, người gặp nguy hiểm khẳng định không phải là cô.
Mở cửa ra một khe hẹp, Lâm Nhất Niệm lộ ra nửa khuôn mặt, nhìn một chàng trai trẻ tuổi đang đứng bên ngoài phòng chung cư của mình.
“Có chuyện gì?”
Nhìn khuôn mặt nhỏ tinh xảo ở khe hẹp của cửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-xuyen-sach-ta-lui-vong-giai-tri-lam-ca-man/267025/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.