Ba ngày sau đám cưới thế kỷ rúng động toàn cầu, khi những ồn ào của truyền thông bắt đầu lắng xuống, Thẩm Ngôn Hy và Lục Cận Ngôn chọn một buổi sáng thanh khiết nhất để thực hiện một chuyến đi riêng tư. Không có vệ sĩ rầm rộ, không có những chiếc siêu xe phô trương, họ đi trên một chiếc xe hơi giản dị hướng về phía nghĩa trang ngoại ô - nơi mẹ của Ngôn Hy, bà Thẩm Ninh, đang yên nghỉ.
Khu nghĩa trang cao cấp nằm trên một ngọn đồi thoai thoải, bao quanh bởi những hàng thông xanh ngắt và tiếng chim hót líu lo. Thẩm Ngôn Hy mặc một bộ váy lụa trắng đơn giản, tay ôm một bó hoa bách hợp và nhành ngọc lan, loài hoa mà mẹ cô yêu nhất lúc sinh thời. Lục Cận Ngôn đi bên cạnh, bàn tay anh luôn đan c.h.ặ.t lấy tay cô, như một điểm tựa vĩnh cửu.
Đứng trước ngôi mộ bằng đá cẩm thạch trắng được chăm sóc kỹ lưỡng, Thẩm Ngôn Hy lặng lẽ đặt bó hoa xuống. Cô quỳ xuống, dùng khăn lụa nhẹ nhàng lau đi chút bụi bẩn bám trên di ảnh của mẹ. Trong ảnh, bà Thẩm Ninh vẫn mỉm cười dịu dàng, đôi mắt bà y hệt như Ngôn Hy, chứa đựng cả một bầu trời bao dung.
"Mẹ ơi, con về rồi đây." Giọng Thẩm Ngôn Hy run run, nhưng đó là sự xúc động của niềm vui. "Con đã đòi lại được sự công bằng cho mẹ. Diệp Linh và những kẻ hãm hại gia đình mình đã phải trả giá sau song sắt. Và mẹ nhìn xem, đây là Lục Cận Ngôn - người đàn ông đã dành cả hai kiếp người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-toi-dua-vao-gia-the-de-bao-hong/5272580/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.