Màn đêm Luân Đôn sau vụ bắt cóc không hề bình yên như vẻ bề ngoài của nó. Tại căn hộ cao cấp nhìn ra sông Thames, Thẩm Ngôn Hy ngồi lặng lẽ bên cửa sổ sát đất, ánh đèn thành phố hắt lên khuôn mặt trái xoan thanh tú một vẻ lạnh lùng đến lạ thường. Trên cổ tay cô, vết hằn đỏ từ sợi dây lụa của Alex Lyon vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sự sỉ nhục mà cô đã phải gánh chịu. Nhưng trong đôi mắt cô, không có lấy một tia sợ hãi, chỉ có ngọn lửa của một kẻ chuẩn bị đi săn.
Lục Cận Ngôn bước vào phòng với một khay trà gừng nóng. Anh nhìn thấy bóng lưng mảnh mai nhưng kiên định của vợ, lòng đau thắt lại. Anh đặt khay trà xuống, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cô.
"Ngôn Hy, mọi chuyện đã có tôi lo. Em hãy nghỉ ngơi đi." Giọng anh trầm khàn, chứa đựng sự tự trách vô hạn.
Thẩm Ngôn Hy xoay người lại, đặt tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Cô cảm nhận được nhịp tim dồn dập của người đàn ông đã vì cô mà đảo lộn cả Luân Đôn trong vài tiếng đồng hồ qua. Cô khẽ lắc đầu: "Cận Ngôn, anh đã cứu em khỏi hang cọp, nhưng việc nhổ cỏ tận gốc, em muốn tự tay mình thực hiện. Đây không chỉ là báo thù cho em, mà là sự thực thi công bằng cho tất cả những người từng bị gia tộc Lyon chà đạp."
Cô ra lệnh cho hệ thống bình luận ẩn hiện. Lúc này, những dòng chữ không còn màu vàng hay tím, mà chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-toi-dua-vao-gia-the-de-bao-hong/5265993/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.