Không biết qua bao lâu, tiếng gõ cửa của Diêu Minh Cẩn vang lên từ bên ngoài, "Nương tử, nàng tắm xong chưa?"
Dương Vũ Phi lúc này mới tỉnh lại, cảm thấy nước trong bồn đã nguội lạnh, nàng vội vàng đứng dậy, vừa nói, "Chàng đợi thêm một chút nữa, thiếp xong ngay đây."
Nhưng mà, ngay lúc bước ra khỏi bồn tắm, y phục bẩn vứt trên sàn đã vướng vào chân nàng, thân thể mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
"Ầm" một tiếng, đau đến mức nước mắt nàng trào ra, "A..."
Diêu Minh Cẩn cũng nghe thấy tiếng động lạ, lo lắng sốt vó, "Phi nhi, nàng sao vậy?"
Dương Vũ Phi cảm thấy đau nhói ở cổ chân, nàng không nói nên lời, nắm chặt cổ chân hít một ngụm khí lạnh.
Diêu Minh Cẩn không nhận được hồi âm của thê tử, không nhịn được nữa, liền đạp cửa xông vào. Trước mắt hắn là Dương Vũ Phi với đôi mắt ngấn lệ.
Tim hắn như ngừng đập, phản tay đóng cửa lại, bước nhanh tới, bế thê tử đặt lên giường, giọng nói run rẩy đầy đau lòng, "Nàng bị thương chỗ nào?"
Dương Vũ Phi không mặc y phục, xấu hổ lấy chăn che người, lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, làn da mịn màng như ngọc.
Diêu Minh Cẩn chỉ chú ý đến cổ chân nàng, "Bị thương ở đây sao? Đau lắm không?"
"Rất đau, có thể là gãy xương rồi." Dương Vũ Phi hối hận đến xanh ruột, nàng tại sao lại phải tắm rửa chứ, bẩn một chút thì đã sao, giờ thì hay rồi, cổ chân sưng vù lên.
Diêu Minh Cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-nang-la-sung-phi-cua-the-tu/3731813/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.