"Hôm nay là ngày đại hỷ của con, đừng nhắc đến những chuyện không vui nữa. Phi nhi, cài trâm ngọc này lên tóc, càng thêm xinh đẹp."
Chu Duyệt Nhiên giấu kín nỗi đau mất con vào tận đáy lòng, cố gắng giữ tinh thần để tiếp tục trang điểm cho con gái, hận không thể đem hết thảy những thứ tốt đẹp nhất cho con mang theo.
Dương Vũ Phi cau mày, nũng nịu cầu xin: "Mẹ, trên đầu con đã cài nhiều châu báu thế này rồi, nặng đến nỗi cổ con sắp gãy mất. Người đừng cài thêm trâm ngọc nữa, trông con chẳng khác nào chỉ có sắc đẹp mà không có đầu óc."
Chu Duyệt Nhiên bị nàng chọc cười, nhịn không được khẽ véo má con gái: "Sao lại có thể tự khen mình như vậy chứ, con cũng không biết xấu hổ."
Dương Vũ Phi ngẩng cao đầu, kiêu hãnh nói: "Con vốn dĩ đã rất xinh đẹp, giống như tiên nữ vậy, đều là nhờ nương sinh con ra tốt."
"Được rồi, mặc giá y vào thôi, lát nữa đến giờ lành, Minh Cẩn sẽ đến đón dâu."
Hai mẹ con đang trò chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng nha hoàn cung kính: "Hầu gia..."
Nụ cười trên mặt Dương Vũ Phi và Chu Duyệt Nhiên vụt tắt, không khí trở nên ngưng trọng.
Đối với việc Dương Đạo Lăng sủng thiếp diệt thê, hại con trai duy nhất của Dương gia lưu lạc bên ngoài, hai người phụ nữ đều chất chứa mối hận mãnh liệt trong lòng.
Người đàn ông ngoài cửa dường như nhận ra oán hận của vợ con, dè dặt hỏi: "Phi nhi, cha có thể vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-nang-la-sung-phi-cua-the-tu/3731810/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.