"Không sai, là ta làm. Con trai ngươi bị ta bế đi, ta không g.i.ế.c nó, mà ném nó đến một nơi cực kỳ nghèo khổ, phu nhân nhà đó rất lợi hại, hung dữ lại thô bạo, bế con trai ngươi về nuôi, chính là muốn nó làm súc sinh hầu hạ cặp vợ chồng không sinh được con."
"Chu Duyệt Nhiên, nếu không phải ngươi cướp mất người trong lòng ta, thì ta sớm đã là Vĩnh Ninh Hầu phu nhân rồi, sao có thể đến bây giờ vẫn là một tiểu thiếp không được lộ diện."
"Ngươi và Dương Đạo Lăng làm ta tổn thương sâu sắc như vậy, dựa vào đâu lại sống hạnh phúc như thế. Ha ha ha, thấy các ngươi bây giờ trở mặt thành thù, ta liền hả hê."
Chu Duyệt Nhiên buông tay ra, ánh mắt đầy oán hận nhìn Dương Đạo Lăng: "Đây là nghiệp chướng ngươi gây ra, ngươi tự giải quyết đi."
Dương Đạo Lăng lúc này đối với Đổng Uyển Uyển chỉ có hận ý tột cùng, không còn chút tình ý nào nữa.
"Tiện nhân này, chuyện ta hối hận nhất chính là dây dưa tình cảm với ngươi, hại gia đình ta, ngươi là người đàn bà xấu xa độc ác, đáng lẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Đổng Uyển Uyển cười lạnh một tiếng: "Đều là ta làm, nếu không phải ngươi vì quyền thế và con đường làm quan mà trêu chọc ta, lại không cưới ta, quay đầu đi cưới đích nữ Vinh Quốc Công phủ, thì sao ta lại phải gả cho tên phế vật Đường Lâm Chương kia chứ."
"Ta gả cho hắn hai tháng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-nang-la-sung-phi-cua-the-tu/3731795/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.