"Không cần nhị công tử phải bận tâm chuyện của ta và Diêu Minh Cẩn." Dương Vũ Phi không nể mặt chút nào, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách: "Bách Linh, tiễn khách."
Diêu Ý mang theo đầy bụng tức giận rời đi, vừa quay người ra cửa thì đụng phải Diêu Minh Cẩn đang vội vã chạy tới.
Diêu Minh Cẩn giật thót tim, ánh mắt tràn đầy sát khí: "Ngươi đến đây làm gì? Ngươi đã nói gì với Vũ Phi?"
"Đại ca chẳng phải rất kiêu ngạo, không coi ai ra gì hay sao? Vậy ngươi sợ cái gì?"
Diêu Ý trong lòng nén một bụng tức giận, tại sao đều là con trai của Trấn Nam vương, Diêu Minh Cẩn là bảo bối của phụ vương, hắn và mẫu thân hắn lại là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của phụ vương, điều này đối với hắn mà nói quá bất công.
Hai huynh đệ giống như kẻ thù, lẫn nhau đều không có gì để nói, lướt qua nhau.
Diêu Minh Cẩn nhớ đến vị hôn thê, vội vã vào phòng riêng, thở hổn hển ngồi xuống đối diện Dương Vũ Phi.
"Tên kia đã nói gì với nàng?" Hắn thân thể căng cứng, sự căng thẳng có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Dương Vũ Phi cười đến mức mắt cong cong, đưa khăn tay của mình cho Diêu Minh Cẩn: "Lau mồ hôi trước đi, đừng sợ, thiếp sẽ không ăn chàng đâu."
Diêu Minh Cẩn nhìn nàng chằm chằm: "Ta không sợ nàng ăn ta, ta cam tâm tình nguyện để nàng ăn để nàng ngủ cùng."
Hắn sợ là, những bệnh tình căn bản không thể nói ra miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-nang-la-sung-phi-cua-the-tu/3731788/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.