Sở Nghiên Di không biết vì sao, vừa nhìn thấy Dương Vũ Phi liền muốn thân cận nàng ta, rõ ràng nàng ta là nữ nhi của Dương Đạo Lăng.
Còn có Diêu Minh Cẩn đứng bên cạnh Dương Vũ Phi, khiến nàng ta cảm thấy rất đáng tin cậy, là người sẽ không làm hại nàng ta.
"Sở tiểu thư không cần khách sáo, ta là đại phu, cứu người chữa bệnh là trách nhiệm của ta. Sở tiểu thư không sao là tốt rồi, ta ở đây chúc Sở tiểu thư sau này khỏe mạnh bình an, vạn sự như ý."
"Cô cứ gọi thẳng ta là Nghiên nhi, hoặc là Tiểu Di cũng được. Ta có thể gọi cô là Vũ Phi tỷ tỷ không, tỷ rất xinh đẹp, khí chất cũng rất ôn hòa, ta thích tỷ."
Dương Vũ Phi nhíu mày: "Tiểu di? Nghe kỳ lạ quá, cứ như thể muội là muội muội của mẹ ta vậy."
Sở Nghiên Di "phụt" một tiếng, bật cười, suýt chút nữa đã động đến vết thương của nàng ta.
"Vũ Phi tỷ tỷ, tỷ thật sự rất thú vị. Vậy muội không chiếm tiện nghi của tỷ nữa, tỷ cứ giống nương muội, gọi muội là Nghiên nhi đi. Muọi rất vui vì quen biết thần y lợi hại như tỷ."
Nàng ta tỉnh lại cứ tưởng vết thương sẽ rất đau, bệnh tim của nàng ta cũng sẽ tái phát vì tác dụng của độc dược, nhưng giải độc xong, thân thể nàng ta lại thoải mái hơn trước, chẳng lẽ là vị thần y tỷ tỷ này đã chữa trị cho nàng ta sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-nang-la-sung-phi-cua-the-tu/3731782/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.