Dương Vũ Phi ngồi xổm xuống, không hề sợ hãi mà lục soát trên người thích khách, cố gắng tìm ra manh mối hữu ích.
Thế nhưng tên bịt mặt sử dụng đao kiếm phổ thông, độc dược cũng là loại thường thấy, không có bất kỳ đầu mối nào.
Lúc này, Chu Nguyệt Nhiên dường như bị tiếng động bên ngoài đánh thức, bà sai nha hoàn thắp đèn: "Phi Nhi, con ở ngoài đó sao? Xảy ra chuyện gì vậy?"
Dương Vũ Phi nhanh chóng đá t.h.i t.h.ể thích khách vào chỗ tối, không hề do dự.
"Hàn Phong, xử lý t.h.i t.h.ể đi." Nàng nhỏ giọng nói.
"Nương, không có việc gì đâu ạ, con hơi khó ngủ nên ra ngoài xem sao."
Nàng đẩy cửa bước vào phòng, không để lộ ra bất kỳ điều gì khác thường, cũng không kể chuyện bên ngoài cho Chu Nguyệt Nhiên, sợ bà bị dọa.
"Có phải đổi chỗ ngủ nên con không ngủ được không? Vậy thì lên ngủ cùng nương, nương dỗ dành con, con sẽ không sợ nữa."
Dương Vũ Phi dở khóc dở cười: "Nương, con đâu còn là trẻ con nữa, con không sợ đâu."
"Thật sự không sao chứ? Vậy sao giờ này con còn đi dạo bên ngoài?"
"Con ngủ một giấc rồi, tỉnh dậy thì không ngủ được nữa. Có thể lát nữa con buồn ngủ, con sẽ ngủ tiếp, nương cứ ngủ tiếp đi, con không làm phiền nương nữa."
Dương Vũ Phi từ phòng Chu Nguyệt Nhiên đi ra, trở về phòng của mình bên cạnh.
Trời sắp sáng rồi, hẳn là sẽ không có đợt thích khách thứ hai tới nữa chứ?
Tuy nghĩ vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-trong-sinh-nang-la-sung-phi-cua-the-tu/3726254/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.