Chương trước
Chương sau
Hứa Thừa Hạo ngồi bên cạnh chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh mắt kinh sợ.
Lý Niệm mặt đầy vẻ “Nhìn cái gì, anh đây còn không phải vì chú”, rồi dùng khẩu hình nói: “Tăng lương!!!”
Hứa Thừa Hạo bật ngón cái, rất sảng khoái gật đầu. Tăng lương có là gì! Nhìn phần nghĩa khí huynh đệ này của anh, cuối năm thưởng gấp đôi luôn!
Đầu dây bên kia, An Nhu Vũ tức nổ người, “Rốt cuộc anh thừa nhận! Đồ đàn ông không biết xấu hổ! Anh chỉ biết thèm muốn Hạo ca ca thôi, Hạo ca ca đột nhiên lạnh nhạt với tôi như vậy chắc chắn là do anh, anh thừa gió bẻ măng, đồ không biết xấu hổ!”
Lý Niệm ha ha: “Tôi không biết xấu hổ, nhưng cũng không bằng vị tiểu thư nào đó đã có hôn ước nhưng vẫn chạy ra ngoài yêu đương, đá hôn phu cũ xong vẫn còn muốn níu kéo người ta, An tiểu thư-không-biết-xấu-hổ ạ!”
Mồm miệng của An Nhu Vũ làm sao so được với vương bài trợ lý, cô bị chặn không nói được câu nào, cuối cùng khóc to cúp điện thoại, quyết định muốn gặp tận mặt để nói cho Hạo ca ca biết Lý Niệm này đáng giận như thế nào!
An Nhu Vũ cúp điện thoại, thế giới nháy mắt lại thanh tịnh. Lý Niệm được trút giận, quăng điện thoại lên bàn, nhưng giây kế tiếp anh lại đột nhiên nhào lên bóp cổ Hứa Thừa Hạo, giận dữ hét: “Lão tử sau này không lấy được vợ thì cậu chết với lão tủ!!”
Hứa Thừa Hạo bị đè trên ghế, cười đến khàn giọng: “Ha ha ha ha Lý Niệm anh thật tài quá, thật ha ha ha sao em lại có người bạn tài như anh vậy ha ha ha, tăng lương tăng lương!”
Lý Niệm: “Tăng lương nhiều nữa cũng không đền bù được danh tiếng của tôi, nếu vì chuyện này mà tôi không lấy vợ được thì cậu đi chết cùng tôi!”
Hứa Thừa Hạo cười đến không nói chuyện được: “Há há há há há."
Hai người quậy một trận, cuối cùng thể lực của Hứa Thừa Hạo chịu không nổi, chỉ có thể cười đầu hàng: “Em sẽ thanh minh cho anh, hơn nữa sau này em chắc chắn cũng sẽ có người yêu, sau khi em có người yêu thì quan hệ giữa chúng ta cũng tự nhiên được làm rõ, phải không? Đừng lo lắng.”
Lý Niệm chần chừ nhìn anh: “Vậy lúc nào thì cậu có người yêu?”
Hứa Thừa Hạo tính toán một chút thời gian cần để trồng ớt, thổi phồng lên: “Trong vòng năm năm không có dự tính.”
Lý Niệm: “…”
"Ông đây bóp chết cậu!!!”
“Há há há há há.”
Hứa Thừa Hạo sắp cười chết rồi, anh biết nguyên chủ và Lý Niệm quan hệ rất thân thiết, nhưng không nghĩ tới đối phương vì bạn mà không tiếc cả mạng mình, rất nghĩa khí.
Anh vừa cảm động mối quan hệ này cũng vừa cười đến không thể ngừng được, thầm đem việc này làm chuyện tiếu lâm thứ hai có thể cười suốt đời.
Quậy một chút, công việc khô khan tựa như được rót linh hồn vào, cả ngày đều cực kỳ vui vẻ – dù sao hai chuyện tiếu lâm đều ngồi trước mặt mình, Hứa Thừa Hạo nhìn bên này liền muốn cười, mà nhìn bên kia cũng muốn cười, răng trắng được phơi nắng cả ngày.
Nhưng mà cũng nhanh, anh lại vui quá hóa buồn – An Nhu Vũ đứng dưới hầm gửi xe chặn người.
Hứa Thừa Hạo ngừng bước, tự động lui lại rồi chuồn thẳng, anh quyết định đi cửa trước, gọi Lý Niệm tới đón mình. Tránh voi không xấu mặt nào!
Chờ Hứa Thừa Hạo rời đi, Cảnh Nhất Thành đi ra từ một góc, hắn liếc nhìn hướng anh đi, rồi quay đầu nhìn người phụ nữ đang đứng chờ dưới hầm gửi xe.
Hắn nhớ tới Hứa Thừa Hạo đùa giỡn với Lý Niệm trong lúc làm việc, cùng với điều hắn âm thầm ghi chép lại: Ngăn đào hoa thay bạn bè.
Phải chắn đào hoa thay bạn mới được… Hơn nữa, hắn còn có thể làm tốt hơn Lý Niệm!
Suy nghĩ, ánh mắt Cảnh Nhất Thành liền biến kiên định, hắn bước ra khỏi góc tối, đi thẳng về phía An Nhu Vũ: “An tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Lúc An Nhu Vũ nghe tếng bước chân, cô còn tưởng là Hứa Thừa Hạo, trong lòng đang vui vẻ liền bị câu chào hỏi này làm sợ đến tái mặt: “Cảnh, Cảnh tổng.”
Muốn hỏi An Nhu Vũ sợ nhất là ai, người đàn ông đứng trước mặt xếp thứ nhất.
Hứa Thừa Hạo thì không phải nói, anh chăm sóc cô hơn hai mươi năm, hình tượng anh trai dịu dàng đã đi sâu vào tư tưởng, An Nhu Vũ không chút nào sợ anh. Nguyễn Thần Hiên cũng vậy, dù y thường xuyên làm mặt lạnh, nói chuyện thì như cầm mũi băng đâm vào lòng người, nhưng tình yêu và cảm giác an toàn người ấy cho cô thì không ai thay thế được.
Còn Cảnh Nhất Thành… Ánh mắt bệnh hoạn cùng vô số hành động điên cuồng của hắn đã làm cô sợ hãi, chỉ cần thấy hắn là cô bất giác căng thẳng, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cô vô thức nhìn về phía sau lưng hắn, nhưng lại thất vọng vì người mình chờ không xuất hiện. Có nghĩa là chỉ có cô và hắn ở đây…
Toàn bộ lông tơ trên người An Nhu Vũ dựng đứng, “Cảnh tổng, sao anh lại ở đây?”
Cảnh Nhất Thành nhìn cô: “Cô đoán xem?”
An Nhu Vũ nhớ đến những việc đối phương đã làm trước kia, theo thói quen liền nghĩ hắn xuất hiện ở đây là có liên quan đến cô: “Cảnh tổng sao lại đứng chỗ này?”
Cảnh Nhất Thành không trả lời, hỏi ngược lại: “Tôi cũng muốn biết cô đứng ở đây là để làm gì.”
An Nhu Vũ ngay lập tức càng tin rằng đối phương tới đây vì cô… Nhưng Cảnh Nhất Thành trước mặt này, nói chuyện với cô vừa đâm chọc lại còn lạnh nhạt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
An Nhu Vũ cảm thấy mình không hiểu được mạch não của người này, cũng cố ý lạnh nhạt: “Tôi tới đây hình như không liên quan đến Cảnh tổng.”
Cảnh Nhất Thành nhếch môi: “À, tôi cũng không muốn biết.”
An Nhu Vũ tức thời khó thở, cực kỳ tức giận nhìn hắn. Không muốn biết thì hỏi làm gì!
Cảnh Nhất Thành lơ đễnh nhìn đáp trả, ý lạnh lẽo lộ ra trong mắt đen làm An Nhu Vũ bị sợ, lập tức nhìn qua chỗ khác.
Cảnh Nhất Thành nói: “Nếu cô đang đợi Hứa Thừa Hạo thì đừng phí công, cậu ta sớm đi rồi.”
An Nhu Vũ kinh ngạc: “Sao thế được, xe anh ấy vẫn còn đậu ở đây!”
Cảnh Nhất Thành liếc hướng chiếc xe: “Cậu ấy đi cùng Lý Niệm, tin hay không thì tùy.”
An Nhu Vũ ngẩn người, đột nhiên nghiến răng nói: “Tên khốn nạn Lý Niệm này!”
Cô không ngờ đối phương lại làm đến mức đấy, cắt đứt hoàn toàn cơ hội tiếp xúc của cô với Hứa Thừa Hạo, thảo nào hắn ta dám nói chuyện với cô như vậy, tâm tư quá thâm độc!
Cảnh Nhất Thành lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt lộ ra khí tức nguy hiểm làm An Nhu Vũ rùng mình, cô vội vàng nói: “Nếu Hạo ca ca không có ở đây, vậy tôi đi trước, tạm biệt!”
Nói xong, An Nhu Vũ lập tức xoay người rời đi, bước chân vô cùng gấp rút, tựa như sợ người kia sẽ không để cho cô đi, hoặc là lại muốn bắt cô đi đâu đó.
May mà không có động tĩnh gì ở sau lưng, rốt cuộc cô bình an ra khỏi hầm để xe.
Đón xe rời khỏi chỗ này, An Nhu Vũ cảm giác mình vừa sống sót qua tai nạn, cô thở phào nhẹ nhõm rồi lại nghĩ tới Lý Niệm, cô lập tức lấy di động ra, gửi tin nhắn hơn trăm chữ qua cho anh, hy vọng Hứa Thứa Hạo nhận rõ người bên cạnh anh rốt cuộc là hạng người gì!

Lúc Hứa Thừa Hạo nhận được tin nhắn, anh và Lý Niệm đang kẹt xe trên cầu vượt, đang vừa chán vừa rảnh nên anh đem tin nhắn ra cho Lý Niệm xem, đọc diễn cảm toàn bộ tin.
“…Lý Niệm thực chất không vô hại như hắn ta thể hiện, hắn cố ý chia rẽ quan hệ của chúng ta! Hắn còn mắng em không biết xấu hổ, hắn mới là đồ không biết xấu hổ…”
Lý Niệm ngồi ở ghế lái, không còn lời gì để nói: “Có phải cậu thừa dịp đọc tin nhắn rồi chửi anh luôn không?”
Hứa Thừa Hạo cười: “Sao lại thế chứ… Anh tốt với em như thế cơ mà.”
Lý Niệm cười nhạt: “Đừng có làm bộ, cậu bây giờ chiếm dụng thời gian tan việc của anh, nếu không mời anh đây ăn tiệc lớn, anh liền mang cậu lao xuống cầu vượt đấy, tin không?!”
“Được được được, muốn ăn gì cũng được.” Hứa Thừa Hạo tiện tay xóa tin nhắn, nhìn một chút dòng xe đang lết như rùa bò, đề nghị: “Lựa ngày không bằng làm ngay, bây giờ anh muốn ăn cái gì thì chúng ta đi luôn.”
Lý Niệm: “Được.”
Hai người quyết định xong, Hứa Thừa Hạo vừa định gọi cho dì giúp việc không cần nấu cơm tối thì di động kêu đinh một tiếng, nhận một tin nhắn tới.
Cảnh Nhất Thành: “Tôi thay cậu chắn đào hoa.”
Hứa Thừa Hạo nhìn tin nhắn một hồi lâu mới phản ứng, anh bất đắc dĩ thở dài, trả lời: “Cảm ơn, nhưng anh thật sự không cần học Lý Niệm.”
Cảnh Nhất Thành: “Tôi không học cậu ta, tôi chỉ đang học làm những chuyện khiến cậu vui vẻ.”
Hứa Thừa Hạo: “…”
Câu này sao nghĩa lại mờ ám như vậy!
Hứa Thừa Hạo quyết định không quan tâm nữa, anh thoát khỏi màn hình tin nhắn, gọi điện cho dì giúp việc biết không cần nấu cơm tối nay. Sau đó anh cùng Lý Niệm vui vẻ đi ăn tối.
Còn tin nhắn của nữ chính… ai rảnh mà quan tâm.
Hứa Thừa Hạo không nhắn lại đã thành công làm cơn giận của An Nhu Vũ tăng lên, cô còn tưởng Lý Niệm giở trò quỷ, hung ác mắng mấy tiếng trong lòng, cáu kỉnh muốn phát điên.
Có vẻ cô đã quên nguyên nhân mình đi tìm Hứa Thừa Hạo, tất cả sự chú ý đã bị Lý Niệm cướp mất, cô hận không thể vọt tới trước mặt Hứa Thừa Hạo, nói cho anh biết tên đàn ông đó có bao nhiêu đáng giận.
Nhưng ngay lúc An Nhu Vũ muốn đi tìm người, có lẽ do đứng dậy quá nhanh, đầu liền choáng váng như bị thiếu dưỡng khí, cô lại ngã xuống ghế sô pha.
Chuyện gì vậy… Cô trước đây không bị tụt đường huyết bao giờ… Sao lại choáng váng như thế…
An Nhu Vũ trấn tĩnh lại, cô đột nhiên có chút hoảng hốt, cô lo lắng cơ thể mình bất ngờ bị gì đó, nên vội vàng gọi xe chạy đến bệnh viện để kiểm tra toàn thân.
Nửa giờ sau.
An Nhu Vũ cầm báo cáo kiểm tra mới được in ra, cả người ngây ngẩn – cô có thai.
Khó trách cô dạo gần đây luôn cảm thấy cáu kỉnh mà không biết tại sao, thậm chí còn chán nản, không kiểm soát được cảm xúc. Hóa ra là như vậy… Hóa ra là như vậy…
An Nhu Vũ vừa phấn chấn vừa hối hận mình không chú ý nghỉ ngơi mấy ngày này, làm thân thể yếu đi, không biết cục cưng có khó chịu hay không.
Đúng rồi, cô phải nói cho Nguyễn Thần Hiên biết! Anh ấy nhất định sẽ rất vui! Đây có thể là khởi đầu mới cho mối quan hệ của bọn họ, hai người có thể bỏ qua quá khứ, tiếp tục sống thật tốt!
Tưởng tượng tương lai tốt đẹp, An Nhu Vũ vui vẻ mang báo cáo sức khỏe chạy tới Kim Vũ, cô muốn chia sẻ sự vui sướng với Nguyễn Thần Hiên ngay lập tức. Nhưng ai ngờ cô bắt hụt người — đối phương đi làm rồi.
Có lẽ do mấy ngày qua không đi làm, công việc dồn lại nên bận rộn, phải làm thêm giờ. An Nhu Vũ tự an ủi mình, lại chạy tới tập đoàn Nguyễn thị, kết quả lại bắt gặp Nguyễn Thần Hiên đi cùng một người phụ nữ từ trong công ty ra.
Người phụ nữ là ngôi sao đang nổi tên Trác Mỹ Tuyết, An Nhu Vũ đã từng rất thích phim truyền hình của cô, nhưng bây giờ nhìn thấy cô ta đứng ở vị trí thuộc về mình, còn kéo tay Nguyễn Thần Hiên ngồi lên xe, toàn thân An Nhu Vũ dại ra.
Thậm chí cô không biết mình nên làm gì bây giờ, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ lái xe rời đi, cổ họng giống như bị tắc bông vải, một tiếng cũng không phát ra được.
Nguyễn Thần Hiên… Khó trách anh ấy lại đột nhiên lạnh nhạt với mình như vậy… Khó trách anh ấy lại nổi giận với mình như vậy… Khó trách… Khó trách…
Nước mắt vỡ òa như đê lũ lụt bị vỡ, cảm xúc đang không ổn định của An Nhu Vũ liền sụp đổ, cô ngồi xổm dưới đất khóc nức nở.
Cô không muốn gặp Nguyễn Thần Hiên nữa!
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.