Chương trước
Chương sau
Hứa Thừa Hạo vừa nhìn liền không chịu nổi, ngồi vào bàn ăn, cầm muỗng sứ khuấy bát cháo thịt, ăn trước là tôn trọng người nấu.
Dì giúp việc đem món cuối cùng là đĩa chân giò hun khói đặt lên bàn, “Tiên sinh, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Hứa Thừa Hạo vừa ăn vừa chào lại một tiếng, vừa húp được nửa chén cháo thịt, lại cầm đũa tấn công sang bánh bao thịt.
Dì giúp việc thấy vậy cũng không quấy rầy cậu ăn nữa, mà xoay người rời khỏi phòng ăn bắt đầu dọn dẹp.
Bữa sáng nhiều món nhưng phân lượng vừa đủ. Sau khi, Hứa Thừa Hạo quét dạng mọi thứ trên bàn, bụng mới no được bảy tám phần – chắc là do anh đã đói bụng từ tối hôm qua, chứ bình thường thì thế này là vừa no.
Ăn uống xong xuôi, Hứa Thừa Hạo mang theo tâm trạng mãn nguyện trở lại phòng khách ngồi nghỉ.
Dì giúp việc lo lắng nói: “Tiên sinh, đầu ngài không sao chứ? Có cần đi bệnh viện để bác sĩ khám qua không?”
Hứa Thừa Hạo sờ miếng băng dán trên đầu: “Không sao, chỉ trầy da một chút thôi.”
Dì giúp việc: “Nếu vết thương lớn, ngài nhất định phải chú ý.”
Hứa Thừa Hạo: “Ừ, tôi biết.”
Thấy vậy, dì giúp việc cũng không khuyên bảo nữa, trở lại phòng ăn dọn dẹp, rồi đi lau dọn phòng bếp.
Hứa Thừa Hạo nhớ lại xem bình thường nguyên chủ sẽ làm gì vào khoảng l thời gian này, anh trở về phòng thay bộ vest, tìm chìa khóa của một cái xe khác, nói với dì giúp việc một tiếng là mình đi làm, rồi đóng cửa rời đi.
Thanh thế Hứa gia hiển hách, căn cơ vững vàng, coi như ngang hàng với nhà nam chính, khác biệt ở chỗ, một người có hào quang nam chính, còn một người chỉ là nam phụ.
Nguyên chủ thân là Hứa gia đại công tử, từ nhỏ đã được tiếp nhận giáo dục để trở thành một người thừa kế ưu tú, sau khi tốt nghiệp thì trực tiếp tiếp quản công ty, gánh vác công việc cho ba mình, mỗi ngày đều làm tấm gương mẫu mực đi làm đúng giờ.
Nếu Hứa Thừa Hạo phải tạm thời thay thế nguyên chủ sống một thời gian, vậy anh dĩ nhiên sẽ sống theo quy luật sinh hoạt và quỹ đạo cuộc sống của nguyên chủ – ít nhất cũng phải để sau khi bản thân rời đi, sẽ không khiến nguyên chủ lâm vào tình cảnh xấu hổ, không rõ ràng.
Thật ra nguyên chủ ngoại trừ vấn đề tình cảm dây dưa không rõ ra, thì nhân phẩm, thủ đoạn làm việc hay trách nhiệm cũng đều không chê vào đâu được, hắn có thể trở thành bàn tay vàng lớn nhất của nữ chính nên bản thân cũng có thực lực nhất định.
Để tránh cho người khác phát hiện ra điều bất thường, Hứa Thừa Hạo làm việc với công suất hơn 100%, bận rộn này cả buổi sáng.
Đến giờ ăn trưa, Hứa Thừa Hạo bị trợ lý giám đốc ép đi bệnh viện để xử lý vết thương, băng bó lại một lần nữa.
Trợ lý giám đốc tên Lý Niệm, là nhân viên tinh nhuệ được ba Hứa đích thân tuyển chọn để giúp con trai mình xử lý công việc, sống chung với Hứa Thừa Hạo nhiều năm nên dần dần trở thành anh em, quan hệ cực kỳ tốt. Việc công làm rất nghiêm túc, nhưng việc tư thì có chút như gà mẹ*.
* kiểu người hay quan tâm thái quá đối với người hoặc sự việc nào đó.
Sau khi phát hiện vết thương băng bó sơ sài trên đầu Hứa Thừa Hạo, anh ấy đã rất lo lắng. Vất vả lắm mới bớt được chút thời gian, liền mang người chạy tới bệnh viện, đợi đến lúc vết thương được xử lý xong mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai người sóng vai đi ra ngoài bệnh viện, cậu còn lẩm bẩm: “Thương nhẹ cái gì chứ, vết đấy mà lớn chút nữa thì xong cả khuôn mặt rồi, em có biết không? Anh tin em mới để em ngồi tới trưa, sớm biết vậy anh đã đưa em đi liền rồi.”
Hứa Thừa Hạo chột dạ sờ lên vết thương: “Được rồi, bây giờ không phải đã được băng bó cẩn thận hơn rồi sao.”
“Ha ha.” Lý Niệm vừa mở cửa xe cho anh, vừa nói: "Em có tin là vết thương chỉ cần nhích lên một chút nữa, đụng phải đường chân tóc thì chỗ đấy về sau sẽ không mọc nổi cọng tóc nào nữa không? Muốn hói hả?!”
Hứa Thừa Hạo: “…”
Quá độc.
Thấy Hứa Thừa Hạo không nói gì, Lý Niệm hài lòng đóng cửa xe, vòng qua bên tay lái, chở anh đi ăn trưa.
Do bị thương nên Hứa Thừa Hạo không thể ăn những món gây kích ứng, Lý Niệm liền lái xe tới một nhà hàng dược thiện*, chuẩn bị bồi bổ cơ thể cho anh, kết quả trăm triệu không ngờ tới, vừa bước chân vào đại sảnh đã thấy một vị khách vô cùng quen mặt đang ngồi khóc sướt mướt.
*nhà hàng phục vụ những món ăn chế biến từ các vị thuốc.
Ngồi đối diện với cô là bà Nguyễn sắc mặt lạnh nhạt, trên bàn ném một tấm chi phiếu trông vô cùng mờ ám, liếc mắt một cái là biết ngay đây là mô típ thường thấy trong phim.
Lý Niệm ngay lập tức xoay người, đẩy Hứa Thừa Hạo đi ra ngoài: “Chỗ này đầy người rồi, đi đi đi, đổi chỗ khác.”
Hứa Thừa Hạo bất đắc dĩ đẩy tay anh ta ra, dịu dàng nói: “A Niệm, em cao hơn anh đấy.” Cho nên lúc anh vào cửa cũng đã nhìn thấy nữ chính, còn cảm khái một phen, quả nhiên định luật nữ chính vừa gặp nạn nam phụ liền xuất hiện giúp cô giải quyết rắc rối.
Lý Niệm: “…”
Em cũng độc thật!
Hai người bạn tốt tổn thương nhau xong, Hứa Thừa Hạo liền nghiêm túc, nhàn nhạt nói: “Đi, đi vào đặt phòng riêng.”
Lý Niệm nghi ngờ nhìn anh, giống như đang kỳ lạ tại sao anh không quan tâm… rõ ràng hôm qua còn vì người kia mà đầu bị thương… Cái này… Không lẽ chiều hôm qua bị thương ở đầu xong nên nước úng trong não chảy hết ra ngoài theo cái lỗ ấy rồi?
Lý Niệm kinh hỉ ( kinh ngạc+ vui mừng) vô cùng , đưa Hứa Thừa Hạo đi qua đại sảnh đến quầy tiếp tân, nói muốn đặt phòng riêng.
Đáng tiếc định luật nữ chính còn mạnh hơn cả tưởng tượng của Lý Niệm, bọn họ mặc kệ sự tình, nhưng sự tình cứ phải quấn lấy họ.
Lý Niệm vừa nói với nhân viên phục vụ: “Đặt một phòng riêng.”
Thì lại nghe thấy từ phía sau có tiếng người lắp bắp gọi: “Hạo ca ca…”
Lý Niệm tối sầm mặt, quay đầu nhìn về phía sau lưng.
Cách đó không xa, An Nhu Vũ lúc nãy còn ngồi khóc lóc bây giờ đã đứng lên, đang nhìn chằm chằm chỗ này, đôi mắt rưng rưng tràn đầy chờ mong, chắc là cho rằng Hứa Thừa Hạo vẫn giống trước kia, có chuyện là tới cứu cô.
Bà Nguyễn đang ngồi đối diện An Nhu Vũ cũng không được tự nhiên, ngồi thẳng lưng dậy, rõ ràng là bà có nghe qua danh tiếng hộ hoa sứ giả* của Hứa Thừa Hạo, đang suy nghĩ nên giải quyết như thế nào.
*người bảo vệ
Ngay cả Lý Niệm bên cạnh cũng ngờ vực nhìn anh, ánh mắt để lộ ra anh ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần việc anh sẽ chạy qua giúp đỡ An Nhu Vũ như cũ.
Trong một căn phòng của nhà hàng, có người nào đó chuẩn bị anh hùng cứu mỹ nhân đang nghiêm mặt lại, tay nắm thật chặt, chờ đợi phản ứng của Hứa Thừa Hạo.
Trong một cái chớp mắt, Hứa Thừa Hạo cảm thấy tầm mắt của tất cả mọi người đang tập trung trên người mình, chờ đợi hành động và câu trả lời của anh.
Giúp, những lời cắt đứt quan hệ lúc trước thành trò cười, nam phản diện sẽ nhanh chóng biết mình gạt hắn, cho là mình đang kéo dài thời gian, sau đấy sẽ bị đánh gãy chân rồi xuất ngoại, gia tộc thì được món quà bự là chèn ép xấu xa.
Không giúp, về tình và lý thì không ai có thể nói gì, vạn sự thuận lợi.
Cho nên, phản ứng của Hứa Thừa Hạo là, mỉm cười gật đầu, tỏ vẻ như thấy một người quen bình thường, sau đấy quay qua hỏi phục vụ: “Có phòng không?”
Phục vụ liền đưa tay làm động tác mời, “Có ạ, mời ngài đi theo tôi.”
Hứa Thừa Hạo không thèm để ý đến phản ứng của nữ chính thế nào, trực tiếp khoác vai Lý Niệm, dẫn anh ấy đi theo người phục vụ về phòng được đặt.
“Hạo ca ca!” Sau lưng truyền tới tiếng thét không thể tin cùng tuyệt vọng.
Tựa như đang khóc.
Nhưng bước chân của Hứa Thừa Hạo từ đầu đến cuối đều không dừng lại, cũng không quay đầu nhìn.
Việc này làm cho An Nhu Vũ tuyệt vọng, cũng để bà Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, bà cho rằng Hứa Thừa Hạo là thấy rõ mặt mũi thật của con bé này rồi, không thèm quan tâm nó nữa, nhưng còn con mình thì mãi không thấy được!
Bà Nguyễn càng nghĩ càng giận, nhíu mày nói: “An tiểu thư, tôi bây giờ vẫn nói chuyện nhẹ nhàng là để mặt mũi cho cô, tôi biết cô dù là Đại tiểu thư An gia nhưng sống cũng không được tốt, tôi cho cô tiền để ra nước ngoài, coi như là làm việc thiện đi, nếu cô không đồng ý thì tự mình giải quyết lấy!”
Bỏ lại mấy lời tàn nhẫn, bà Nguyễn xách túi ngạo nghễ rời đi.
An Nhu Vũ lau sạch nước mắt, để tờ chi phiếu lại chỗ tiếp tân, cuối cùng thương tâm nhìn hướng phòng của Hứa Thừa Hạo, rồi cũng đi.
…Trong phòng, Cảnh Nhất Thành nhìn chằm chằm màn hình theo dõi, lúc Hứa Thừa Hạo quay đầu nhìn An Nhu Vũ, trong đầu hắn lướt qua vô số ý tưởng để đối phương lùi bước, kết quả không ngờ rằng đối phương chỉ đơn giản gật đầu một cái.
Đơn giản đến bình thản, bình thản như thể đang nói....tôi thật sự buông tha rồi.
Hắn không nhịn được, tiếp tục xem bóng Hứa Thừa Hạo trên màn hình, đến khi đối phương bước vào phòng mới cau mày suy nghĩ. Rốt cuộc đã có chuyện gì sảy ra với người này vậy.
Vệ sĩ đứng phía sau thấp giọng nói: “Tiên sinh… An tiểu thư đã rời đi.”
Cảnh Nhất Thành lúc này mới lấy lại tinh thần, cũng nhớ ra mình đứng dậy là để chuẩn bị ra ngoài làm anh hùng cứu mỹ nhân cọ thiện cảm, nhưng mắt nhìn hai vòng trong màn hình cũng không thấy bóng An Nhu Vũ, hắn cau mày.
Sự chú ý của hắn vừa bị Hứa Thừa Hạo cướp đi toàn bộ…
Rõ ràng trực giác của hắn đang nói cho hắn biết, Hứa Thừa Hạo có gì đó khác thường! Nói không chừng tên đấy đang âm mưu gì đó!
Nghĩ một chút, Cảnh Nhất Thành ra lệnh: “Tìm người theo dõi Hứa Thừa Hạo, nếu có gì khác thường thì báo tôi.”
Vệ sĩ: “Vâng.”
Ra lệnh xong, Cảnh Nhất Thành cảm thấy tâm trạng nóng nảy của mình trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều… Mọi chuyện vẫn luôn diễn ra theo kế hoạch, không có việc gì.
Hứa Thừa Hạo hoàn toàn không biết nam phản diện lại để ý đến mình một lần nữa, anh đang vui vẻ uống canh gà với Lý Niệm – canh chân gà, có màu vàng óng ánh lại còn để lại dư vị ngọt ngào trong miệng.
Lý Niệm có chút ngạc nhiên vì anh đột nhiên tỉnh ngộ, nhưng lại sợ hỏi nhiều khiến anh nhớ tới mấy chuyện thương tâm, nên chỉ đành an ủi bằng cách gọi thêm chút đồ bổ dưỡng cho Hứa Thừa Hạo, cùng anh húp canh gà.
Đến khi hai người ăn uống no nê chuẩn bị ra về, bên ngoài đã sớm sóng yên biển lặng.
Hứa Thừa Hạo trở lại công ty bắt đầu bận bịu, anh cố gắng bắt chước cung cách làm việc của nam phụ để giải quyết công việc, tập đoàn Hứa thị vừa lớn lại vừa nhiều việc vô cùng, vừa ngồi vào bàn là cái gì nữ chính nam phản diện gì đó đều biến thành văn kiện văn kiện văn kiện.
Cuộc sống cứ bình tĩnh trôi qua một tháng, Hứa Thừa Hạo đã thích ứng cuộc sống mới một cách hoàn hảo, hơn nữa còn thản nhiên dung nhập luôn vào thế giới mới.
Nữ chính thời gian hời gian này không thấy xuất hiện, cuộc sống trừ công việc thì là nghỉ ngơi, bận rộn nhưng sắp xếp khoa học, Hứa Thừa Hạo thậm chí còn cảm thấy cuộc sống này vô cùng giống khuôn mẫu đi chín về năm* khi chưa xuyên sách, anh càng hài lòng với cuộc sống.
* Cuộc sống dân văn phòng, đi làm lúc 9h sáng và về lúc 5h chiều
Hôm nay, Hứa Thừa Hạo vừa tắm rửa thay quần áo xong, chuẩn bị đi nghỉ ngơi, đột nhiên anh ngửi thấy mùi cay của ớt, cay đến sặc người… Hứa Thừa Hạo trong phút chốc cảm thấy có một chảo ớt lớn đang bị dì giúp việc rang cháy khét trong phòng.
Đang ngạc nhiên nghi ngờ thì mùi cay nhanh chóng biến mất, mùi trong phòng cũng trở lại bình thường, Hứa Thừa Hạo cúi đầu ngửi, chỉ ngửi thấy mùi hơi nước sau khi mình vừa tắm xong.
Chuyện gì mới xảy ra?
Sao có cả chuyện thần quái ( thần kì +quái quỉ) thế này!
Ngay lúc Hứa Thừa Hạo nghĩ mãi không ra, thậm chí bắt đầu cảm thấy có chút vô lý thì nhiệm vụ Ớt Nhỏ tự động online.
[Đinh – Phản hồi thành công, nhiệm vụ Ớt Nhỏ tự động nâng cấp 1.0, yêu cầu nhiệm vụ: người phát động trong thời gian một tháng nhiệm vụ, phải trồng ra được một quả ớt, thu hoạch đúng thời hạn, vượt quá thời hạn coi như thất bại.] [Tặng một bịch ớt cấp thấp, tỷ lệ kết trái 10%]
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.