Ngủ một giấc tới sáng.Sáu giờ sáng hôm sau, Ôn Cố thức dậy đúng giờ, rửa mặt chuẩn bị ra ngoài.
Chu Lỵ Lỵ và La Hi cũng dậy rồi, họ phải đến thư viện ôn bài, ba người nhẹ nhàng vệ sinh cá nhân xong rồi rời khỏi ký túc xá, chỉ có Tiết Bảo Bảo vẫn đắm chìm trong giấc mộng tươi đẹp.Sau khi ăn sáng ở căn tin, Ôn Cố và các bạn cùng phòng tách ra, cô đi thẳng tới ga tàu điện ngầm.
Tàu điện ngầm ở Hải Thành vĩnh viễn ở trạng thái chen chúc bất kể lúc nào, cô cầm tay vịn chen chúc gần một tiếng, sau đó chuyển sang ngồi xe bus.
Xe bus tới thôn Ngô Đồng phải hai tiếng mới có một chiếc, vị trí trong xe vô cùng trống trải, ngoài cô ra chỉ có hai người lớn tuổi.Hai người lớn tuổi ngồi tới trạm ba rồi xuống xe đi, chỉ còn lại cô và tài xế tiếp tục đi về trước.
Có lẽ là hiếm khi gặp được người đi tới đây, tài xế chủ động bắt chuyện: "Cháu muốn đến trạm nào?"Ôn Cố nói: "Cháu tới thôn Ngô Đồng.""Cháu đến đó làm gì?" Tài xế rất kinh ngạc: "Thôn Ngô Đồng rất hẻo lánh, trong thôn không có mấy hộ dân cả."Ôn Cố nghe vậy lập tức sinh ra dự cảm không hay, cô nghĩ rồi thầm nói tới cũng tới rồi, lẽ nào rút lui nửa đường, cùng lắm nhìn một cái rồi về.Xe bus boong boong một tiếng, cuối cùng cũng tới thôn Ngô Đồng.
Ôn Cố nhảy xuống xe, ngẩng đầu nhìn miếu thờ ở cổng thôn, miếu thờ này đã rất cũ kỹ, ba chữ thôn Ngô Đồng rồng bay phượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-tot-nghiep-tro-thanh-thon-truong-lang-du-lich/4618752/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.