"A Từ... Không, đừng mà..."
Từ trong cổ họng của Kỳ Yến Chỉ phát ra những lời van xin yếu ớt.
Nhưng hắn đã kiệt sức rồi. Hắn cố gắng đứng dậy song vẫn ngã xuống, từ khóe miệng trào ra rất nhiều máu tươi. Chiếc áo màu đen của hắn thấm đầy máu trên mặt đất, đầu ngón tay của hắn kéo theo rất nhiều vệt máu đáng sợ.
Sự bi thương và đau khổ của hắn đã đạt đến cùng cực. Nhưng sinh mệnh của hắn đã cạn kiệt rồi, dù hắn có đau khổ đến mức nào, cũng không thể ngăn chặn sự xói mòn của sinh lực.
Hắn cố gắng đứng lên nhưng lần này lại yếu hơn so với lần trước.
Triều Từ không thể nghe thấy, không thể nhìn thấy.
Cậu đâm mạnh con dao găm vào trái tim của mình, không hề run tay, không hề chần chừ.
Dường như thứ bị đâm không phải là trái tim của chính cậu, mà là một món đồ chơi của một cậu bé đang chơi đùa vui vẻ.
Sau khi mất đi bốn giác quan, ngay cả cảm giác đau cũng trở nên không rõ ràng.
Con dao đã đâm hoàn toàn vào ngực của thiếu niên, miệng của cậu đầy máu tươi.
Dưới ánh nhìn tuyệt vọng của Kỳ Yến Chỉ, thiếu niên nặng nề ngã xuống, nhắm lại đôi mắt vô hồn không chút luyến tiếc.
Cậu chỉ sống được mười chín năm.
Mười tám năm đầu, cậu là thiên chi kiêu tử, có gia thế giàu có, có thiên phú xuất chúng, còn được một nhân vật truyền kỳ nhận làm đệ tử. Cậu vô cùng tài năng và xinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thiet-lap-lop-xe-du-phong-hen-mon-sup-do/3351186/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.