Triều Từ và Thương Trì ngày càng trở nên thân thiết hơn.
Một ngày nọ, Thương Trì nhìn thấy đứa nhỏ này lén la lén lút quay trở lại phòng, lấy ra vài quyển sách.
Sau khi dùng thần niệm thăm dò thử, y liền biết được đó là những quyển sách gì, tự nhiên cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Thì ra thằng nhóc này đang xem xuân cung đồ.
Cũng đúng, cậu đã mười tám tuổi rồi. Một phàm nhân ở độ tuổi này lẽ ra đã có vài đứa con, nhưng cậu lại vùi đầu vào trong việc tu luyện, đến bây giờ nói về vấn đề tình d.ục thì cậu vẫn còn ngây thơ như tờ giấy trắng.
Y nhìn thấy Triều Từ đang cau mày xem tranh, không hề tỏ ra thích thú gì, không giống như mấy thằng nhóc khác khi lần đầu tiên tiếp xúc với những thứ này, mà giống như đang nghiên cứu một loại công pháp nào đó.
Thật ra, những thứ này đối với Triều Từ mà nói, còn nhàm chán hơn cả việc tu luyện công pháp.
"Chất lượng hình ảnh quá kém, tỷ lệ cơ thể mất cân đối, tư thế thì đơn điệu... Vậy mà người của thế giới này lại có thể nứ.ng lên khi xem mấy bức tranh kém chất lượng này sao?" Triều Từ hỏi thầm với hệ thống.
"Cậu còn muốn sao nữa, chẳng lẽ dùng Ảnh Thạch quay lại người thật giống với mấy cái G với chả V hay sao?" Hệ thống trợn mắt, "Có cái để xem là tốt lắm rồi."
"Quay lại bằng Ảnh Thạch sao?" Hai mắt của Triều Từ sáng lên, "Ý kiến hay! Thống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thiet-lap-lop-xe-du-phong-hen-mon-sup-do/3351165/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.