Ôn Hân càng nhìn càng thấy căng thẳng. Cậu nghiêng người sang một bên, tránh né ánh mắt của đám bắt cóc, dùng khẩu âm nói với Triều Thu: "Tao giữ chân thằng này, mày nhanh chóng chạy thoát nhé?"
Nhưng mà nhìn khuê mật của cậu lúc này có vẻ như đã bị dọa đến choáng váng mất rồi, vẫn đứng vững vàng không nhúc nhích.
Ôn Hân sốt ruột —— bây giờ không chạy thì phải chờ đến tận khi nào chứ!
Nếu đợi đến lúc đám bắt cóc phản ứng lại thì có lẽ đã quá muộn!
Cậu cảm thấy thật đau tim, trực tiếp thẳng thắn dùng cơ thể mình để ngăn trở tầm mắt của bọn bắt cóc, rồi lại nháy mắt thêm vài cái với khuê mật của mình.
Đã hiểu ý chưa?
Đó là cửa!
Triều đại lão: "....."
Triều đại lão dứt khoát nói thẳng, "Không có việc gì."
Sao lại không có việc gì? Ôn Hân căng thẳng, muốn nói rồi lại thôi.
Những kẻ bắt cóc này chính là Alpha, có cộng thêm hai người bọn họ thì với cái thân thể nhỏ bé này thì chẳng bằng nổi một tên cao to khỏe mạnh trong đám bắt cóc.
Một cú đấm thôi ước chừng cũng có thể đấm ngã bọn họ rồi.
Triều Thu nói: "Hắn ta đã rửa tay chậu vàng rồi."
Nhưng mà vẻ mặt của Ôn Hân vẫn phức tạp, một bộ dạng lo lắng kiểu "Tao không tin, tao cho rằng mày đang bị uy hiếp".
Vì để cho cậu thấy an tâm, Triều đại lão đành phải nâng cánh tay lên khoác lên vai người đàn ông mạnh mẽ bên cạnh.
"Thế này được không?"
Trong nháy mắt lão đại bọn bắt cóc đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/727636/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.