Tôi đi trên lưỡi đao, tung hoành trong đêm dài.
Đao kiếm không có mắt, đêm dài thật khó hiểu, nhưng những thứ này đều không quan trọng —— Xét cho cùng, một Alpha kiêu ngạo quật cường sẽ chẳng bao giờ cúi đầu vì bất kỳ chuyện thấp hèn nào.
—— Nhật ký của Triều Thu.
Ôn Hân vẫn đang khóc: "Làm tao sợ muốn chết, tao còn tưởng là không còn được thấy mày nữa cơ..."
Gương mặt đối diện này vừa nhỏ nhắn lại trắng trẻo, trong tròng mắt vẫn còn đọng nước mắt, còn có mấy phần mềm mại đáng thương. Triều Thu nhìn chăm chú, không chút biến sắc mà duỗi tay lau giúp cậu, dịu dàng hỏi: "Phòng vệ sinh ở đâu?"
"Hả?" Ôn Hân khóc nấc, lại vươn tay chỉ cho y: "Bên kia..."
Triều Thu lại vỗ vỗ sườn mặt mỹ nhân khờ khạo này: "Đừng khóc."
Ôn Hân: "Hở?"
Đối diện với gương mặt căng cứng của anh em chí cốt, còn nhỏ xíu với trắng hơn y, âm thanh trầm thấp tràn ngập từ tính: "Mày khóc khiến cho lục phủ ngũ tạng của tao đều nát."
"......"
Mỹ nhân khờ khạo há to miệng tới độ có thể nuốt được cả cái đầu con cá voi.
Cái lề gì thốn?
Triều Thu nâng cằm khép lại thay cậu, trong động tác thế mà mang theo một tia sủng nịnh, ngón tay ấn nhẹ lên giữa mi tâm cậu.
"Ngốc ạ."
Làm bạn bè với tôi lâu như vậy, ngay cả việc tôi là A hay O cũng không nhìn ra, cõi lòng Triều Thu đầy thương tiếc mà suy nghĩ, đúng thật là một đứa nhỏ ngốc chọc người yêu thương mà.
"......"
Đứa nhỏ ngốc Ôn Hân trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-the-than-thu-bi-dung-hong-dau-oc/257204/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.