17
Bị Cố Thụy làm phiền như thế, tôi chưa kịp chào tạm biệt Thẩm Tây Đình đàng hoàng đã phải chạy vội vào cổng ký túc xá với nhóm Trương Duyệt Duyệt trước khi dì quản lý đóng cửa.
Nhóm Thẩm Tây Đình nhìn chúng tôi vào ký túc xá rồi mới rời đi.
Tôi lo lắng gửi tin nhắn hỏi anh: Lát nữa các anh vào ký túc xá bằng cách nào?
Thẩm Tây Đình lộ ra khí phách trùm trường của mình: Không sao, chào hỏi chút là được, dì quản lý thích tụi anh lắm đó.
Tôi: “…”
Đáng ghét, lại để anh có cơ hội khoe khoang rồi.
Trương Duyệt Duyệt ở bên cạnh tấm tắc:
“Sở Huỳnh, nhìn mặt cậu cười tươi phơi phới như này… cẩn thận đêm nay mơ…”
Tôi chạy vội lại bịt miệng cô ấy.
Sợ nhất là cái miệng rộng của Trương Duyệt Duyệt không cẩn thận nói ra mấy lời xằng bậy chọc ghẹo người khác, rất ảnh hưởng đến hình tượng của tôi trước mặt Thẩm Tây Đình.
Ờm… thì chỉ còn sót lại chút ít hình tượng.
Tôi nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
Lần này, tôi mơ thấy mình của thời cấp ba mà đã lâu rồi không mơ thấy.
Trong mơ, tôi thấy rõ dáng vẻ mỗi ngày đi học, tan học của mình.
Thỉnh thoảng tôi còn ngồi xổm xuống chơi đùa với chú mèo ở trên đường.
Tôi hỏi ông chủ tiệm sách là cuốn tạp chí mà tôi muốn mua đã có chưa.
Từng chút từng chút, toàn là những chuyện hằng ngày của tôi.
Rất kỳ lạ, hồi cấp ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-that-tinh-toi-khoc-o-trong-mo-cua-trum-truong/2903680/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.