Vừa hay nhi tử của đại nhân Vương Thái Phủ Thiếu Khanh vì ngã ngựa, được nhi nữ một nhà thương nhân cứu giúp. Công tử bị mù, không nhìn thấy cô nương. Cô nương sợ đưa nam nhân xa lạ về trang trại của mình sẽ rước họa vào thân, nên không nói chuyện, chỉ viết mình là người câm.
Vốn dĩ chuyện này rất đơn giản, công tử nhờ cô nương viết thư cho người nhà, để người nhà phái người đến đón, cô nương cũng làm theo, chỉ là hẹn ở bên ngoài trang trại, dìu công tử đợi ở đó.
Ai ngờ công tử đó lại si mê một người nữ nhi mà không biết mặt mũi cũng không biết giọng nói, sau khi mắt khỏi, khắp nơi tìm người.
Trang trại gần nhất với nơi công tử ngã ngựa chỉ có một chỗ, trong đó không có mấy người biết chữ. Người thương nhân vừa nghe đã biết là nhi nữ nhà mình, lại thấy công tử giàu sang, bèn để kế nữ nhà mình giả mạo, bỏ mặc thân sinh nhi nữ của mình sang một bên.
Cuối cùng, công tử cảm thấy có gì đó không đúng. Lúc đầu hắn ngửi thấy mùi hoa dành dành trên người cô nương, cô nương giả mạo chưa từng dùng một lần nào, còn nói hoa dành dành khắp nơi đều có, quá tầm thường, nàng không thích.
Vương công tử một phen điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng cũng tìm được cô nương đã cứu mình, lấy về nhà, còn phái người đến cửa hàng của ta, ban thưởng cho ta 100 lượng vàng, nói là cảm tạ hương cao của ta.
Chuyện này lan truyền rộng rãi trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730027/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.