"Túc!"
Lời hắn bị tiếng gọi từ xa cắt ngang. Vài công tử trẻ tuổi cưỡi ngựa đến gần: "Dạo này tìm ngươi mãi không thấy, hóa ra ngươi ở đây hái hoa à? Sao thế, mất chức rồi nên tính làm người trồng hoa sao?"
Nói xong, mấy người nọ cười ồ lên rồi lần lượt xuống ngựa.
Tư Mã Túc đỏ mặt tía tai, đ.ấ.m vào người công tử gần nhất: "Các ngươi nói linh tinh gì đấy?"
Sau vài câu qua lại, mấy công tử kia nói với Tư Mã Túc: "Chúng ta đang ở đằng kia uống rượu, ăn thịt đấy. Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa năm nay đều có mặt. Bên kia còn có các cô nương đang đi chơi xuân nữa. Mọi người đang vui vẻ lắm, đi, qua đó với bọn ta đi."
Ta liếc nhìn về phía xa. Cố Yến Thanh cũng ở đó sao?
Tư Mã Túc nói: "Ta còn có việc, các ngươi cứ chơi trước đi, hôm khác ta mời rượu tạ lỗi."
Nhưng mấy người kia không chịu buông tha, cứ lôi kéo hắn đi cho bằng được.
Hắn không lay chuyển được, ánh mắt cầu cứu nhìn ta. Ta nói: "Huynh cứ đi đi, ta tự lo liệu được." Hắn vừa nói những lời như thế, thật ngại ngùng, may thay có kẻ đến phá đám.
Bọn công tử bột kia mới chịu nhìn ta, rồi lại cười ầm lên: "Tư Mã Túc, ngươi được lắm, hóa ra lại đang hẹn hò với tiểu thư khuê các!"
Ta và Tư Mã Túc nhất thời đều lúng túng, mặt đỏ bừng. Tư Mã Túc nói với ta: "Hạnh Hoa, muội cùng ta qua đó đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730024/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.