Huynh trưởng của nàng khá ít nói, chỉ ngồi nhâm nhi rượu và ngắm cảnh hai bên bờ sông.
Riêng vị công tử nhà tướng quân lại rất dễ gần, hắn nói chuyện rất hợp với những người xung quanh, thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu với ta.
Lúc lên bờ, ta vốn định đỡ Tống Vũ Nhu xuống thuyền, nhưng thuyền bất ngờ rung lắc khiến cả hai chúng ta đều mất đà, ngã nhào từ trên thuyền xuống sông.
Cố Yến Thanh đứng gần chúng ta nhất, hắn theo bản năng đưa tay ra định đỡ ta, nhưng rồi lại do dự, quay sang định đỡ Tống Vũ Nhu. Cuối cùng, hắn không đỡ được ai, cả hai chúng ta đều rơi xuống nước.
Ta không sao, từ nhỏ đã quen làm lụng nên khá nhanh nhẹn, ta lập tức nhảy xuống. Nước ven bờ không sâu, chỉ làm ướt giày và quần của ta mà thôi.
Còn Tống Vũ Nhu thì bị ngã trúng đầu gối.
Mọi người đều giật mình. Huynh trưởng của nàng vội vàng ôm nàng, gọi xe ngựa của mình rồi lập tức rời đi.
Tư Mã Túc nhìn đôi giày ướt sũng của ta, vội vàng hỏi: "Hạnh Hoa cô nương, cô không sao chứ? Đều tại ta, vừa rồi ta đứng quá xa, không đỡ được cô."
Ta chưa từng gặp vị công tử nào ôn hòa như vậy, vội vàng cười nói không sao.
Vị công tử kia dặn đi dặn lại về phải uống trà gừng, ta mới vội vàng đuổi theo Tống Vũ Nhu và những người khác.
Vài vị thư sinh người bản địa khẽ bàn tán mấy câu về sự đài các của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-thanh-than-cung-trang-nguyen/3730001/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.